Phát hiện bột ngọt, hạt nêm giả mang nhãn hiệu nổi tiếng tại Gia Lai

Qua kiểm tra một phòng trọ tại phường Quy Nhơn Đông, lực lượng chức năng phát hiện số lượng lớn bột ngọt, hạt nêm giả cùng nhiều tang vật liên quan. Ngày 22/1, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Gia Lai cho biết đang lập hồ sơ xử lý vụ việc sản xuất… Continue reading Phát hiện bột ngọt, hạt nêm giả mang nhãn hiệu nổi tiếng tại Gia Lai

3 vιệc tuүệt ƌṓι kҺȏпg làm trước kҺι ƌι пgủ, tráпҺ Һao tổп pҺúc kҺí

3 vιệc tuүệt ƌṓι kҺȏпg làm trước kҺι ƌι пgủ, tráпҺ Һao tổп pҺúc kҺí Trước giờ ngủ tưởng chừng vȏ hại nhưng ʟại ảnh hưởng sȃu ᵭḗn sức ⱪhỏe và vận ⱪhí. Đặc biệt có 3 ᵭiḕu cần tránh ᵭể ngủ an, tȃm yên, phúc bḕn. Giấc ngủ ⱪhȏng chỉ ʟà nghỉ ngơi mà… Continue reading 3 vιệc tuүệt ƌṓι kҺȏпg làm trước kҺι ƌι пgủ, tráпҺ Һao tổп pҺúc kҺí

Nhất quyết ly hôn sau khi chứng kiến vợ quát mẹ

Chuyện con dâu quát mẹ chồng gây bão, đẩy người chồng tới quyết định ly hôn. Nhưng tôi nghĩ, phía sau sự hỗn hào của nàng dâu còn nhiều câu chuyện khác…Mết kết nối, vợ chồng dễ dẫn đến mâu thuẫn, ly hôn. Trong một nhóm Facebook có người chia sẻ câu chuyện bản thân… Continue reading Nhất quyết ly hôn sau khi chứng kiến vợ quát mẹ

Vớι aпҺ cҺị em ruột, càпg ít пóι 3 ƌιḕu пàყ càпg gιữ ƌược tìпҺ tҺȃп Ьḕп lȃu

Vớι aпҺ cҺị em ruột, càпg ít пóι 3 ƌιḕu пàყ càпg gιữ ƌược tìпҺ tҺȃп Ьḕп lȃu Khȏng phải cứ thȃn thiḗt ʟà nói gì cũng ᵭược. Trong quan hệ anh chị εm, có 3 ᵭiḕu càng giữ ʟại càng giúp tránh rạn nứt, giữ hòa ⱪhí và tình cảm dài ʟȃu. Gia ᵭình… Continue reading Vớι aпҺ cҺị em ruột, càпg ít пóι 3 ƌιḕu пàყ càпg gιữ ƌược tìпҺ tҺȃп Ьḕп lȃu

Cô gái 16 tuổi được Công an phát hiện trên toa tàu và câu chuyện đáng lưu tâm cho phụ huynh

Cô gái 16 tuổi được Công an phát hiện trên toa tàu và câu chuyện đáng lưu tâm cho phụ huynh Theo Bộ Công an, ngày 23/1/2026, Công an tỉnh Nghệ An cho biết, Công an phường Vinh Hưng vừa phối hợp cùng cơ quan chức năng giải cứu thành công 1 nạn nhân bị… Continue reading Cô gái 16 tuổi được Công an phát hiện trên toa tàu và câu chuyện đáng lưu tâm cho phụ huynh

Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đêm mưa, cô sinh viên nghèo run rẩy nhận từ người đàn ông xa lạ một tỷ đồng sau một đêm mặn nồng. Sáng hôm sau, anh biến mất như chưa từng tồn tại, còn cô thì mang theo câu hỏi: Vì sao mình lại đáng giá đến vậy? Bảy năm trôi qua, khi cuộc sống tưởng chừng đã bình yên, một lá thư bất ngờ xuất hiện — hé lộ sự thật khiến cô sững sờ đến nghẹt thở, và giá trị thật sự của đêm ấy mới dần lộ diện……..Đêm mưa tầm tã. Ánh đèn vàng le lói của quán cà phê ven đường phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Mai — cô sinh viên năm cuối, vừa mất việc làm thêm, vừa bị đuổi khỏi phòng trọ vì nợ một tháng tiền nhà. Ba mẹ ở quê còn đang chạy ăn từng bữa, cô không dám mở miệng xin trợ giúp. Chiếc điện thoại trên tay rung lên liên tục: chủ nợ, tiền học, viện phí của em trai… tất cả đổ ập khiến Mai gần như không thở nổi. Khi cô đang thu mình ở góc quán, một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, áo sơ mi đen ướt mưa, gương mặt sắc lạnh nhưng ánh mắt lại có gì đó lạ lùng — hơi quen, nhưng Mai không nhớ đã gặp bao giờ. Anh hỏi mượn chỗ ngồi, rồi bằng một cách nào đó, cả hai bắt chuyện. Giọng anh trầm, nói ít, nhưng ánh mắt nhìn Mai như xuyên thấu từng lớp phòng bị. Khi quán sắp đóng cửa, anh bất ngờ đặt lên bàn một đề nghị… dường như quá vô lý. “Một đêm. Một tỷ đồng. Không ràng buộc.” Mai chết sững. Cô tưởng là trò đùa, nhưng ánh mắt anh nghiêm túc đến lạnh người. Một tỷ — số tiền có thể cứu cả gia đình cô. Nhưng cái giá phải trả… cô hiểu rõ. Cả người run lên, cô đứng dậy định bỏ đi thì anh chỉ nói một câu: “Em không phải vì tôi. Em vì chính mình.” Câu nói ấy như đánh thẳng vào nỗi tuyệt vọng đang dày vò Mai. Mưa mỗi lúc một lớn. Lý trí và tự trọng đấu tranh dữ dội, nhưng hình ảnh mẹ gầy gò, em trai bệnh nặng, hóa đơn tích tụ… tất cả khiến cô nghẹn lại. Đêm đó, Mai đồng ý. Một khách sạn sang trọng. Một căn phòng xa lạ. Mai run rẩy, nhưng người đàn ông lạ kia không hề cưỡng ép, không một lời thô tục, thậm chí còn tránh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô. Nhưng sự trầm lặng ấy lại càng khiến Mai hoang mang. Sau tất cả, anh chỉ đặt chiếc vali lên bàn: đúng một tỷ. Và không nói thêm gì. Sáng hôm sau, khi Mai tỉnh dậy, căn phòng trống trơn. Anh biến mất như chưa từng tồn tại. Không số điện thoại, không danh tính, không lời tạm biệt. Cầm một tỷ trong tay, Mai không hề thấy nhẹ nhõm. Chỉ có duy nhất một câu hỏi giày vò trong lòng: “Tại sao mình — một người chẳng là gì — lại đáng giá đến vậy?” Bảy năm sau, khi mọi thứ tưởng chừng đã lùi vào quá khứ, một lá thư không người gửi xuất hiện trước cửa nhà Mai. Chỉ vỏn vẹn một câu: “Đã đến lúc em biết sự thật.”…Quý độc giả xem thêm tại bình luận

Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đêm mưa, cô sinh viên nghèo run rẩy nhận từ người đàn ông xa lạ một tỷ đồng sau một đêm mặn nồng. Sáng hôm sau, anh biến mất như chưa từng tồn tại, còn cô thì mang theo câu hỏi: Vì sao mình lại đáng giá… Continue reading Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đêm mưa, cô sinh viên nghèo run rẩy nhận từ người đàn ông xa lạ một tỷ đồng sau một đêm mặn nồng. Sáng hôm sau, anh biến mất như chưa từng tồn tại, còn cô thì mang theo câu hỏi: Vì sao mình lại đáng giá đến vậy? Bảy năm trôi qua, khi cuộc sống tưởng chừng đã bình yên, một lá thư bất ngờ xuất hiện — hé lộ sự thật khiến cô sững sờ đến nghẹt thở, và giá trị thật sự của đêm ấy mới dần lộ diện……..Đêm mưa tầm tã. Ánh đèn vàng le lói của quán cà phê ven đường phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Mai — cô sinh viên năm cuối, vừa mất việc làm thêm, vừa bị đuổi khỏi phòng trọ vì nợ một tháng tiền nhà. Ba mẹ ở quê còn đang chạy ăn từng bữa, cô không dám mở miệng xin trợ giúp. Chiếc điện thoại trên tay rung lên liên tục: chủ nợ, tiền học, viện phí của em trai… tất cả đổ ập khiến Mai gần như không thở nổi. Khi cô đang thu mình ở góc quán, một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, áo sơ mi đen ướt mưa, gương mặt sắc lạnh nhưng ánh mắt lại có gì đó lạ lùng — hơi quen, nhưng Mai không nhớ đã gặp bao giờ. Anh hỏi mượn chỗ ngồi, rồi bằng một cách nào đó, cả hai bắt chuyện. Giọng anh trầm, nói ít, nhưng ánh mắt nhìn Mai như xuyên thấu từng lớp phòng bị. Khi quán sắp đóng cửa, anh bất ngờ đặt lên bàn một đề nghị… dường như quá vô lý. “Một đêm. Một tỷ đồng. Không ràng buộc.” Mai chết sững. Cô tưởng là trò đùa, nhưng ánh mắt anh nghiêm túc đến lạnh người. Một tỷ — số tiền có thể cứu cả gia đình cô. Nhưng cái giá phải trả… cô hiểu rõ. Cả người run lên, cô đứng dậy định bỏ đi thì anh chỉ nói một câu: “Em không phải vì tôi. Em vì chính mình.” Câu nói ấy như đánh thẳng vào nỗi tuyệt vọng đang dày vò Mai. Mưa mỗi lúc một lớn. Lý trí và tự trọng đấu tranh dữ dội, nhưng hình ảnh mẹ gầy gò, em trai bệnh nặng, hóa đơn tích tụ… tất cả khiến cô nghẹn lại. Đêm đó, Mai đồng ý. Một khách sạn sang trọng. Một căn phòng xa lạ. Mai run rẩy, nhưng người đàn ông lạ kia không hề cưỡng ép, không một lời thô tục, thậm chí còn tránh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô. Nhưng sự trầm lặng ấy lại càng khiến Mai hoang mang. Sau tất cả, anh chỉ đặt chiếc vali lên bàn: đúng một tỷ. Và không nói thêm gì. Sáng hôm sau, khi Mai tỉnh dậy, căn phòng trống trơn. Anh biến mất như chưa từng tồn tại. Không số điện thoại, không danh tính, không lời tạm biệt. Cầm một tỷ trong tay, Mai không hề thấy nhẹ nhõm. Chỉ có duy nhất một câu hỏi giày vò trong lòng: “Tại sao mình — một người chẳng là gì — lại đáng giá đến vậy?” Bảy năm sau, khi mọi thứ tưởng chừng đã lùi vào quá khứ, một lá thư không người gửi xuất hiện trước cửa nhà Mai. Chỉ vỏn vẹn một câu: “Đã đến lúc em biết sự thật.”…Quý độc giả xem thêm tại bình luận

Chỉ vì ăn mất miếng gà của cháu nội, con trai tôi và vợ nó nhốt 2 ông bà già tôi dưới kho trong hầm để xe. Lúc này chồng tôi mới thì thầm “sau bức tường gạch này có 1 thứ cứ cả tôi và bà”, ngay sau khi chúng đi khỏi, chồng tôi đã di chuyển một viên gạch và cho tôi xem một b;/í m–ật ki;/nh khủ–ng ông đã giấu kín 39 năm qua… Tiếng khóa sắt “cạch” một cái, rồi mọi âm thanh trên mặt đất biến mất. Chỉ còn lại mùi ẩm mốc và ánh đèn vàng yếu ớt trong căn kho dưới hầm để xe. Bà Hạnh dựa vào bức tường lạnh ngắt, chân vẫn run vì cú đẩy mạnh của con dâu—Thảo—khi nó hét lên: “Ăn có một miếng gà của con mà cũng không biết điều! Ở dưới này suy nghĩ lại đi!” Bên cạnh bà, ông Lâm, chồng bà, lặng im như cục đá. Có lẽ việc bị chính con trai mình nhốt dưới hầm chỉ vì chuyện vặt đã khiến ông không còn lời nào để nói. Ở phía trên, tiếng chân Tuấn—đứa con trai mà bà Hạnh dứt ruột đẻ ra—cùng tiếng vợ nó xa dần. Khi không gian yên tĩnh hoàn toàn, ông Lâm mới khàn giọng: “Hạnh… lại đây. Tôi cần nói chuyện với bà.” Ông hiếm khi gọi tên bà bằng giọng nghiêm trọng như vậy. Bà Hạnh quay sang, ánh mắt hoang mang: “Có chuyện gì? Giờ này ông còn…?” Ông Lâm nhìn quanh, ghé sát tai bà, thì thầm: “Sau bức tường gạch kia… có một thứ đã dằn vặt tôi suốt ba chín năm.” Cả người bà Hạnh tê rần. Bức tường mà ông chỉ là cái tường cũ, sơn bong tróc, vốn dùng để chắn ẩm. Bà từng lau dọn kho biết bao lần nhưng chưa bao giờ thấy nó đặc biệt. “Ông nói gì vậy? Ở đây có cái gì?” Ông nghẹn ngào, ánh mắt lộ ra sự sợ hãi mà bà chưa từng thấy ở người đàn ông trầm lặng ấy. “Đợi chúng nó đi hẳn đã.” Mấy phút sau, khi âm thanh phía trên hoàn toàn im bặt, ông Lâm gắng sức kéo một thùng gỗ lớn sang một bên, rồi quỳ xuống cạnh bức tường. Ông đưa tay cạy đúng một viên gạch cũ kỹ, như thể ông đã thuộc từng khe hở của nó từ lâu. Bà Hạnh nhìn không chớp mắt. Khi viên gạch rơi xuống, phía sau lộ ra một hốc nhỏ, tối đen. Từ trong đó, ông Lâm lấy ra một túi vải màu nâu đã ngả rêu, cột bằng dây thừng mục. Ông đặt nó lên nền xi măng, tay run bắn. Bà Hạnh thì thào: “Ông giấu cái gì ở đây suốt 39 năm?” Ông hít sâu, như thể phải gom hết can đảm của cả phần đời còn lại để mở túi. Lúc này Bà Hạnh sững người. “Của ai…?”… 👇👇

Chỉ vì ăn mất miếng gà của cháu nội, con trai tôi và vợ nó nhốt 2 ông bà già tôi dưới kho trong hầm để xe Tiếng khóa sắt “cạch” một cái, rồi mọi âm thanh trên mặt đất biến mất. Chỉ còn lại mùi ẩm mốc và ánh đèn vàng yếu ớt trong… Continue reading Chỉ vì ăn mất miếng gà của cháu nội, con trai tôi và vợ nó nhốt 2 ông bà già tôi dưới kho trong hầm để xe. Lúc này chồng tôi mới thì thầm “sau bức tường gạch này có 1 thứ cứ cả tôi và bà”, ngay sau khi chúng đi khỏi, chồng tôi đã di chuyển một viên gạch và cho tôi xem một b;/í m–ật ki;/nh khủ–ng ông đã giấu kín 39 năm qua… Tiếng khóa sắt “cạch” một cái, rồi mọi âm thanh trên mặt đất biến mất. Chỉ còn lại mùi ẩm mốc và ánh đèn vàng yếu ớt trong căn kho dưới hầm để xe. Bà Hạnh dựa vào bức tường lạnh ngắt, chân vẫn run vì cú đẩy mạnh của con dâu—Thảo—khi nó hét lên: “Ăn có một miếng gà của con mà cũng không biết điều! Ở dưới này suy nghĩ lại đi!” Bên cạnh bà, ông Lâm, chồng bà, lặng im như cục đá. Có lẽ việc bị chính con trai mình nhốt dưới hầm chỉ vì chuyện vặt đã khiến ông không còn lời nào để nói. Ở phía trên, tiếng chân Tuấn—đứa con trai mà bà Hạnh dứt ruột đẻ ra—cùng tiếng vợ nó xa dần. Khi không gian yên tĩnh hoàn toàn, ông Lâm mới khàn giọng: “Hạnh… lại đây. Tôi cần nói chuyện với bà.” Ông hiếm khi gọi tên bà bằng giọng nghiêm trọng như vậy. Bà Hạnh quay sang, ánh mắt hoang mang: “Có chuyện gì? Giờ này ông còn…?” Ông Lâm nhìn quanh, ghé sát tai bà, thì thầm: “Sau bức tường gạch kia… có một thứ đã dằn vặt tôi suốt ba chín năm.” Cả người bà Hạnh tê rần. Bức tường mà ông chỉ là cái tường cũ, sơn bong tróc, vốn dùng để chắn ẩm. Bà từng lau dọn kho biết bao lần nhưng chưa bao giờ thấy nó đặc biệt. “Ông nói gì vậy? Ở đây có cái gì?” Ông nghẹn ngào, ánh mắt lộ ra sự sợ hãi mà bà chưa từng thấy ở người đàn ông trầm lặng ấy. “Đợi chúng nó đi hẳn đã.” Mấy phút sau, khi âm thanh phía trên hoàn toàn im bặt, ông Lâm gắng sức kéo một thùng gỗ lớn sang một bên, rồi quỳ xuống cạnh bức tường. Ông đưa tay cạy đúng một viên gạch cũ kỹ, như thể ông đã thuộc từng khe hở của nó từ lâu. Bà Hạnh nhìn không chớp mắt. Khi viên gạch rơi xuống, phía sau lộ ra một hốc nhỏ, tối đen. Từ trong đó, ông Lâm lấy ra một túi vải màu nâu đã ngả rêu, cột bằng dây thừng mục. Ông đặt nó lên nền xi măng, tay run bắn. Bà Hạnh thì thào: “Ông giấu cái gì ở đây suốt 39 năm?” Ông hít sâu, như thể phải gom hết can đảm của cả phần đời còn lại để mở túi. Lúc này Bà Hạnh sững người. “Của ai…?”… 👇👇

Nữ NSND là mỹ nhân phố cổ, từng làm tắc nghẽn phố Hàng Đào trong ngày cưới

NSND Như Quỳnh sinh năm 1954 tại Hà Nội, là nữ diễn viên tài sắc bậc nhất của nền điện ảnh Việt Nam. Bà để lại dấu ấn sâu đậm qua nhiều vai diễn trên cả màn ảnh rộng lẫn truyền hình. NSND Như Quỳnh sinh ra trong gia đình có truyền thống nghệ thuật, là… Continue reading Nữ NSND là mỹ nhân phố cổ, từng làm tắc nghẽn phố Hàng Đào trong ngày cưới

Từ ngày 15/12, phạt tiền từ 500 nghìn đồng đến 1 triệu đồng đối với một trong những hành vi liên quan đến tạm trú, tạm vắng, ai cũng cần nắm rõ

Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 282 quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội; phòng, chống bạo lực gia đình trong đó quy định mức phạt hành vi không thực hiện đúng quy định của… Continue reading Từ ngày 15/12, phạt tiền từ 500 nghìn đồng đến 1 triệu đồng đối với một trong những hành vi liên quan đến tạm trú, tạm vắng, ai cũng cần nắm rõ