Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con gái giám đốc, cô gái 25t lấy đại gã la/ng th//ang cho có chồng vì mẹ cô b//ệnh y///ếu lắm rồi. Thế nhưng ngày rước dâu thì cả họ nhà gái s//ốc ng//ất… Hương từng là niềm tự hào của mẹ – một cô gái hiền lành, học giỏi, đi làm sớm để phụ giúp gia đình. Suốt 5 năm yêu Trung, cô tin rằng chỉ cần mình chân thành, anh sẽ không rời bỏ mình vì tiền. Nhưng đời không như mơ. Hôm đó, Trung thẳng thừng nói: “Anh xin lỗi, anh không thể cưới em. Bố mẹ anh bắt cưới con gái giám đốc để mở rộng công ty. Anh… anh cũng hết yêu em rồi.” Năm năm thanh xuân, những ngày cùng anh ăn mì gói cuối tháng, gom góp từng đồng trả tiền trọ — hóa ra chỉ đáng một tấm danh thiếp của con gái nhà giàu. Đêm đó, cô đi lang thang trên cầu. Mưa tầm tã. Trong khoảnh khắc tu/yệt vọ/ng, Hương nhắm mắt, định la//o xuố//ng dò//ng x//e đang vun vút phía dưới thì bất ngờ có một bàn tay ké//o gi//ật lại. Một giọng khàn khàn vang lên: “Cô đi//ên à? Số/ng đã k//hổ, ch//ết rồi ai lo cho cha mẹ cô?”. Cô quay lại, thấy một người đàn ông g//ầy g//ò, á//o rá//ch, chân trần, mái tóc bết nước mưa. Gã la/ng tha/ng nhìn cô, ánh mắt vừa thươ/ng hạ/i vừa gi/ận d/ữ. “Cô tưởng ch//ết là hết à? Ch//ết dễ lắm, nhưng số//ng mới khó. Đời cô vẫn còn mẹ, còn tương lai. Đừng ng//u d//ại thế!”. Câu nói ấy như c//ái t//át tỉnh người. Hương bậ/t kh//óc nức nở. Gã không nói thêm, chỉ lặng lẽ che ô cho cô, rồi cùng cô ngồi suốt đêm bên gốc cây dưới mưa. Từ hôm đó, cô gặp lại anh ta vài lần ở khu nhà cũ. Anh giới thiệu tên mình là Tuấn. Không ai rõ anh từ đâu đến, chỉ biết ngày thì đi nhặt ve chai, tối về ngồi đọc sách trong công viên. Có gì đó ở Tuấn khiến Hương thấy bình yên lạ. Ba tháng sau, mẹ Hương – người phụ nữ đã nuôi cô khôn lớn – bị UT giai đoạn cuối. Nằm trên giư//ờng b//ệnh, bà nắm tay con gái, giọng y//ếu ớt: “Mẹ chỉ ước… trước khi đi, được thấy con mặc áo cô dâu…”. Hương cắ/n m/ôi, nước mắt chảy dài. Trong đầu cô chỉ lóe lên một ý nghĩ: “Lấy chồng cho mẹ vui, chứ cần gì sang h/èn nữa.” Thế rồi… Xem tiếp dưới bình luận…👇👇

Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con gái giám đốc, cô gái 25t lấy đại gã la/ng th//ang cho có chồng vì mẹ cô b//ệnh y///ếu lắm rồi. Thế nhưng ngày rước dâu thì cả họ nhà gái s//ốc ng//ất…

Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con gái giám đốc, cô gái 25t lấy đại gã la/ng th//ang cho có chồng vì mẹ cô b//ệnh y///ếu lắm rồi. Thế nhưng ngày rước dâu thì cả họ nhà gái s//ốc ng//ất…

Hương từng là niềm tự hào của mẹ – một cô gái hiền lành, học giỏi, đi làm sớm để phụ giúp gia đình. Suốt 5 năm yêu Trung, cô tin rằng chỉ cần mình chân thành, anh sẽ không rời bỏ mình vì tiền. Nhưng đời không như mơ. Hôm đó, Trung thẳng thừng nói: “Anh xin lỗi, anh không thể cưới em. Bố mẹ anh bắt cưới con gái giám đốc để mở rộng công ty. Anh… anh cũng hết yêu em rồi.”

Năm năm thanh xuân, những ngày cùng anh ăn mì gói cuối tháng, gom góp từng đồng trả tiền trọ — hóa ra chỉ đáng một tấm danh thiếp của con gái nhà giàu. Đêm đó, cô đi lang thang trên cầu. Mưa tầm tã. Trong khoảnh khắc tu/yệt vọ/ng, Hương nhắm mắt, định la//o xuố//ng dò//ng x//e đang vun vút phía dưới thì bất ngờ có một bàn tay ké//o gi//ật lại.

Một giọng khàn khàn vang lên: “Cô đi//ên à? Số/ng đã k//hổ, ch//ết rồi ai lo cho cha mẹ cô?”. Cô quay lại, thấy một người đàn ông g//ầy g//ò, á//o rá//ch, chân trần, mái tóc bết nước mưa. Gã la/ng tha/ng nhìn cô, ánh mắt vừa thươ/ng hạ/i vừa gi/ận d/ữ. “Cô tưởng ch//ết là hết à? Ch//ết dễ lắm, nhưng số//ng mới khó. Đời cô vẫn còn mẹ, còn tương lai. Đừng ng//u d//ại thế!”.

Câu nói ấy như c//ái t//át tỉnh người. Hương bậ/t kh//óc nức nở. Gã không nói thêm, chỉ lặng lẽ che ô cho cô, rồi cùng cô ngồi suốt đêm bên gốc cây dưới mưa. Từ hôm đó, cô gặp lại anh ta vài lần ở khu nhà cũ. Anh giới thiệu tên mình là Tuấn. Không ai rõ anh từ đâu đến, chỉ biết ngày thì đi nhặt ve chai, tối về ngồi đọc sách trong công viên. Có gì đó ở Tuấn khiến Hương thấy bình yên lạ.

Ba tháng sau, mẹ Hương – người phụ nữ đã nuôi cô khôn lớn – bị UT giai đoạn cuối. Nằm trên giư//ờng b//ệnh, bà nắm tay con gái, giọng y//ếu ớt: “Mẹ chỉ ước… trước khi đi, được thấy con mặc áo cô dâu…”. Hương cắ/n m/ôi, nước mắt chảy dài. Trong đầu cô chỉ lóe lên một ý nghĩ: “Lấy chồng cho mẹ vui, chứ cần gì sang h/èn nữa.”

Thế rồi…

Cô nói thẳng, không vòng vo, giọng run run nhưng dứt khoát:
— “Anh Tuấn… tôi không yêu anh. Tôi chỉ cần một đám cưới. Mẹ tôi yếu lắm rồi. Nếu anh đồng ý làm chồng tôi… sau này tôi không ràng buộc gì anh cả.”

Tuấn im lặng rất lâu. Gió thổi qua công viên, cuốn những chiếc lá khô lạo xạo dưới chân. Cuối cùng anh gật đầu:
— “Được. Nhưng không phải vì tiền, cũng không phải vì thương hại. Tôi làm vì… cô xứng đáng được hạnh phúc.”

Hương nghẹn họng. Cô không hỏi thêm.

Đám cưới được tổ chức giản dị ở quê. Cả họ nhà gái ai cũng ái ngại khi thấy chú rể: bộ vest cũ hơi rộng, đôi giày đã sờn, gương mặt gầy gò mang nét phong trần. Người xì xào:
— “Trời ơi, sao lấy gã lang thang thế này?”
— “Hết đàn ông hay sao mà phải vớ đại vậy?”

Mẹ Hương nằm trên giường bệnh được đưa ra sân bằng xe lăn. Bà mỉm cười yếu ớt khi thấy con gái trong váy cưới, mắt ướt nhòe vì hạnh phúc.

Đúng lúc đoàn nhà trai vừa tới, một hàng xe đen sang trọng đột ngột dừng kín trước cổng. Cả xóm nhốn nháo. Những người đàn ông mặc vest bước xuống, thái độ kính cẩn.

Một người trung niên tóc hoa râm tiến thẳng đến trước mặt Tuấn, cúi đầu thật sâu:
— “Thiếu gia… đã đến giờ rồi ạ.”

Cả họ nhà gái chết sững.

Tuấn khẽ thở ra, đưa tay tháo chiếc áo khoác cũ. Bên trong là bộ vest cao cấp vừa vặn, chiếc đồng hồ trên tay ánh lên sắc thép lạnh lùng. Ánh mắt anh lúc này hoàn toàn khác — trầm tĩnh, sắc sảo, mang khí chất của người đứng trên cao.

— “Xin lỗi… tôi giấu mọi người.” — Tuấn nói chậm rãi — “Tôi tên thật là Lê Minh Tuấn, Phó Chủ tịch Tập đoàn Minh Lâm.”

Hương choáng váng, chân mềm nhũn:
— “Anh… anh nói gì…?”

Tuấn nhìn cô, ánh mắt dịu lại:
— “Ba năm trước tôi rời nhà, sống lang thang để tìm lại chính mình sau biến cố gia đình. Nhưng đêm mưa trên cây cầu đó… nếu không gặp cô, có lẽ tôi cũng không còn muốn sống nữa.”

Cả họ nhà gái sốc ngất, người thì ôm ngực, người thì lắp bắp không nói nên lời.

Đúng lúc ấy, Trung — người yêu cũ của Hương — xuất hiện cùng cô vợ con gái giám đốc, định “đi ngang cho biết”. Nhưng vừa nhìn thấy Tuấn, mặt anh ta tái mét.

— “Anh… anh Tuấn?” — Trung run run — “Sếp… sếp của bố vợ tôi?”

Tuấn chỉ liếc qua, lạnh nhạt:
— “Chúc mừng anh. Nhưng từ nay… công ty chúng tôi chấm dứt mọi hợp tác.”

Trung khuỵu xuống.

Tuấn quay lại nắm tay Hương, giọng trầm ấm:
— “Em không lấy đại ai cả. Em lấy người sẽ che chở em suốt đời. Nếu em cho phép.”

Hương òa khóc, gật đầu trong nước mắt.

Mẹ cô trên xe lăn bật khóc theo, nụ cười mãn nguyện nở trên gương mặt xanh xao:
— “Vậy là… mẹ yên tâm rồi…”

Đám cưới hôm ấy, không chỉ là một lễ thành hôn.
Đó là ngày một cô gái bị bỏ rơi được cả đời yêu thương,
và một người đàn ông từng lang thang…
tìm thấy mái nhà của mình.