17 năm sau, tôi mới biết mình từng bị phản bội

 Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Tôi và chồng kết hôn được 17 năm, có 2 con. Chồng tôi là người đàng hoàng, chỉn chu, có trách nhiệm và tình cảm với gia đình. Từ nhiều năm nay, tôi rất tin anh và tin vào hạnh phúc lâu bền của mình.

Thế nhưng, mọi chuyện đảo lộn từ tuần trước, khi anh kể với tôi rằng tình cờ anh gặp một người bạn thời trẻ. Người bạn ấy có lần trở lại vùng quê họ đi thực tập thời sinh viên và gặp người phụ nữ ngày xưa chồng tôi thích.

Anh rất bất ngờ khi nghe bạn kể cô gái kia có một đứa con trai 20 tuổi giống anh như tạc. Anh biết điều đó là có thể vì ngày ấy họ về thực tập 1 tháng rồi đi và anh đã có vài lần gần gũi với cô ấy.

Khi nghe chồng kể, tôi rất sốc bởi khi ấy chúng tôi đang yêu nhau. Tôi còn nhớ đợt đi thực tập ở vùng quê biên giới đó, anh còn mang về cho tôi vài món quà mua ở chợ biên giới. Song, chuyện anh phản bội thì tôi không bao giờ ngờ tới bởi thỉnh thoảng có nghe bạn bè đùa chơi và anh thường gạt đi, nói rằng họ thích anh chứ không để ý đến họ.

Hóa ra câu chuyện đó có thật, thậm chí anh đang nửa tin nửa ngờ về sự hiện diện của một đứa con mà anh không hề hay biết. Anh nói rằng từ hôm biết chuyện, anh rất băn khoăn và luôn suy nghĩ.

Anh xin lỗi tôi, giải thích thêm lần nữa rằng đó chỉ là chuyện bồng bột của thời chưa chín chắn và hỏi liệu anh có nên quay về tìm hiểu sự thật, rằng anh sẽ nghe theo quyết định của tôi..

Tôi đã khóc nhiều vì sự phản bội quá đắng cay ấy, đến mức không còn muốn tin vào chồng. Hơn 20 năm qua, liệu anh còn bao nhiêu lần bồng bột? Tôi không biết nên quyết định thế nào. Để anh đi ngược về quá khứ tìm kiếm một mối quan hệ đã quên lãng và một đứa con trai có phải là sự phiêu lưu với hạnh phúc gia đình tôi?

Còn một điều vô cùng cay đắng nữa là tôi biết anh luôn mơ ước có một đứa con trai dù vẫn rất yêu 2 con gái của chúng tôi. Nếu sự hiện diện của đứa con kia là thật, tình cảm anh dành cho các con tôi có bị tổn hại?

Anh vẫn đang im lặng chờ tôi quyết định. Tôi nên làm gì với tội lỗi cũ của chồng và việc anh ấy muốn tìm lại đứa con đó?

Hạnh NgânẢnh minh họa: Internet

Ảnh minh họa: Internet

Chị Hạnh Ngân thân mến,

Quả là cú sốc tinh thần quá lớn khi một câu chuyện từ quá khứ bất ngờ phơi bày, xô đổ mười mấy năm hôn nhân yên ổn và niềm tin đã được vun đắp bền bỉ. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối muộn màng cay đắng hơn rất nhiều so với một lỗi lầm vừa xảy ra bởi nó khiến người ta phải nhìn lại cả chặng đường đã qua và tự hỏi: Những gì mình tin tưởng bấy lâu có thật hay không?

Thật ra lỗi lầm của chồng chị đã xảy ra từ rất lâu, vào thời điểm anh chưa đủ chín chắn và quan trọng hơn, nó không kéo dài thành một mối quan hệ song song trong suốt cuộc hôn nhân.

Điều đó không làm nỗi đau của chị biến mất nhưng giúp đặt sự việc vào đúng vị trí. Đây là một vết nứt từ quá khứ bị phát lộ muộn chứ không phải một sự phản bội đang diễn ra. Việc anh chủ động nói với chị, xin lỗi chị và chờ quyết định của chị cho thấy anh đang cố gắng đối diện chứ không che giấu hay tự ý hành động.

Trong lúc này, điều chị cần nhất là cho chính mình thời gian để bình tâm. Những câu hỏi như “Liệu còn bao nhiêu lần bồng bột khác?”, “Liệu tình cảm dành cho các con có bị ảnh hưởng?” không thể có câu trả lời trong một sớm một chiều.

Giả sử đứa trẻ ấy thực sự tồn tại, dù chị có cho phép hay không, sự thật ấy vẫn là một phần đời của chồng chị. Ngăn cản hoàn toàn đôi khi chỉ khiến sự day dứt của anh kéo dài, âm thầm và điều đó có thể trở thành gánh nặng cho hôn nhân về sau.

Nhưng cho anh đi tìm sự thật không đồng nghĩa với việc chị chấp nhận một mối quan hệ mới hay để gia đình mình bị xáo trộn. Chị cần đặt ra những ranh giới rất rõ ràng: tìm hiểu trong chừng mực nào, với mục đích gì, trách nhiệm ra sao…

Nỗi lo của chị về việc anh luôn mơ ước có con trai là hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng tình yêu của một người cha dành cho những đứa con đã nuôi nấng, chăm sóc suốt 17 năm không dễ gì bị thay thế chỉ bởi sự xuất hiện của một đứa trẻ chưa từng gắn bó.

Sau tất cả, chị cần anh cần chứng minh bằng hành động rằng vị trí của vợ và các con trong đời anh không thay đổi, rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại…

Chị không cần gánh hết trách nhiệm “phán quyết” này một mình. Đây là câu chuyện của hai vợ chồng; chị nên nói rõ với anh cảm xúc, nỗi sợ và những điều chị không thể chấp nhận.

Quyết định nào cũng đi kèm mất mát nhưng một sự lựa chọn được đưa ra khi chị đã hiểu rõ giới hạn của mình sẽ giúp chị ít day dứt về sau. Chăm sóc cảm xúc của bản thân lúc này là điều cần thiết chứ không phải ích kỷ và khi đủ bình tĩnh, câu trả lời sẽ dần rõ với chị dù chắc chắn không hề dễ dàng.

Hạnh Dung