Cuộc đời ngắn lắm, nhiều người vì tiết kiệm tiền bạc mà quên đối tốt với chính mình, để rồi đánh đổi sức khỏe và niềm vui sống.

| Khi có điều kiện hãy đối tốt với bản thân mình – Ảnh: Freepik |
Bữa nọ, tôi có việc đi xe công nghệ. Cậu tài xế chia sẻ thu nhập mỗi tháng chừng trên dưới 15 triệu đồng, chưa vợ mà vẫn không để dư được đồng nào.
Vì quãng đường tôi đi dài nên cậu không ngại phân tích chi tiết, 1 ngày chỉ riêng tiền ăn thôi đã là 200 ngàn đồng, 1 tháng đã phải chi 6 triệu. Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng chia ra 3 bữa, mỗi bữa gần 70 ngàn đồng thì cũng hợp lý. Hàng quán ở thành phố bây giờ mức giá của các quán ăn bình dân thôi trung bình đã là 50 ngàn cho 1 tô bún, phở, hủ tiếu… Rồi đâu chỉ ăn, còn thức uống nữa.
Cậu tài xế nói đó chỉ tính riêng tiền ăn, chưa kể cà phê. Có khi 1 ngày cậu ấy uống 2 ly. Thỉnh thoảng trời nóng quá còn uống thêm nước ngọt, nước mía, trà đá đường… Rồi cậu còn có những mối quan hệ khác, để thỉnh thoảng cũng tốn thêm tiền quán nhậu, nhà hàng, đám đình các kiểu.
Tính ra, thu nhập 15 triệu đồng tưởng cao mà loay hoay không dư đồng nào. Đó là may mắn cậu không có gánh nặng gia đình, cũng chưa phải lo cho vợ con.
Tôi ngẫm nghĩ xem cuộc sống bây giờ có “khó thở” đến mức vậy không? Hay do những người mình tiếp xúc đều có chung tần số là còn phải mưu sinh vất vả.
Tôi có người chị khá thân thiết, tên Trâm. Chị Trâm có dãy nhà cho thuê ở gần khu công nghệ cao. Mỗi tháng chị khoe trừ hết chi phí, thu về 30 triệu đồng. Chị Trâm có thêm 1 căn nhà mặt tiền đường lớn, cũng cho cửa hàng tiện lợi thuê. Mỗi tháng chị có thêm 20 triệu nữa. Chị cộng lại là dư hẳn 50 triệu đồng.
Chị nói “dư hẳn”, vì sinh hoạt phí gia đình chị dựa vào việc cho thuê mặt bằng căn nhà đang ở, mỗi tháng được 5 triệu đồng. Tôi chợt nhớ ra câu chuyện chi tiêu của cậu chạy xe công nghệ. Cũng là mức sinh hoạt cho người lao động, sao lại có sự khác nhau đến vậy? Đành rằng, mỗi người đều có cách quản lý đồng tiền khác nhau, nhưng mức chi tiêu cố định cho ăn uống căn bản sẽ không quá nhiều chênh lệch.
“Vậy tính ra, mỗi tháng tiền chợ nhà chị dành cho 4 người chỉ tốn 5 triệu?”, tôi hỏi. Chị Trâm thật thà chia sẻ: “Đúng rồi, khoản kia để cho việc khác rồi, đâu có đụng tới được”.
Việc khác của chị là khoản trả lãi ngân hàng cho căn nhà chị mới mua ngay lúc người ta cần vốn, cắt lỗ nên bán giá rẻ phân nửa. Bài toán này của chị tôi cũng đã khá quen bởi từ ngày biết chị, chị luôn có kiểu mua trước trả sau vậy, toàn là khoản lớn nên lúc nào cũng than thiếu tiền.
Kết quả là chị phải căng não tính bài toán chi tiêu mỗi ngày với số tiền quá ít, và đương nhiên mâm cơm hàng ngày chẳng thể nào đủ chất cho 4 người. Chị không dám mua những loại thực phẩm có giá cao như cá hồi, cá thu, cải bó xôi… mà chỉ mua những loại cá hay thịt rẻ tiền, thậm chí đợi đến giờ giảm giá ở cửa hàng tiện lợi chị mới vào mua.
Niềm vui của chị là nhìn số nợ ngân hàng ngày một ít đi, dẫu có phải ăn uống kham khổ, hay ép bản thân từ bỏ mọi nhu cầu chi tiêu cho mình. Nhưng chị thấy quen rồi. “Cuối cùng, chị cố gắng vậy để làm gì?”. Chị đáp: “Để yên tâm cho sau này!”.
Điều đó chẳng có gì sai. Ai cũng muốn lo cho một ngày mai tốt đẹp nhất, nhưng lo đến mức như chị thì liệu có đợi được đến ngày huy hoàng?
Từ ngoài tuổi 40, nhiều bộ phận cơ thể đã lão hóa theo tiến trình tự nhiên. Ở tuổi này là chìa khóa vàng để cơ thể sửa sai, tức là bù đắp cho cơ thể với những thiếu sót trước đó. Không ít người nhầm tưởng rằng, ở tuổi trung niên, cơ thể không cần nạp quá nhiều chất như khi còn trẻ. Điều này cũng đúng nhưng không phải hoàn toàn. Ở tuổi này, cơ thể rất cần bổ sung đủ nhóm chất cần thiết như: chất đạm, chất béo, chất xơ, tinh bột, vitamin, khoáng chất… Trong khi vợ chồng chị đã bước sang tuổi 50, với khối tài sản cộng lại lên con số nhiều tỷ đồng mà vẫn phải sống kham khổ như một người túng thiếu.
Chị Trâm không phải mẫu người hiếm hoi ở xã hội này. Nhiều người có của ăn của để nhưng luôn tính toán chi li với bản thân từng đồng, ăn cũng tiếc, mặc cũng tiếc, đi chơi thì sợ tốn kém… họ cho đó là tiết kiệm nhưng thực ra là thiếu yêu thương bản thân mình.
Tôi nghĩ, cuộc đời này ngắn lắm, đừng keo kiệt với chính mình, quan điểm của bạn thì sao?