Sau hai cuộc hôn nhân cay đắng, tôi lột xác khi gặp người đàn ông hiện tại
Và nếu có một ngày tôi lại khoác áo cô dâu, thì không phải vì tôi cần một người chồng, mà vì tôi đã đủ đầy để bước bên một người xứng đáng.
Tôi từng nghĩ, đàn bà hai lần đổ vỡ thì chẳng còn gì để tin nữa. Tin vào đàn ông đã khó, tin vào chính mình còn khó hơn.
Cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi kết thúc bằng sự cam chịu. Tôi lấy chồng vì đến tuổi, vì bố mẹ giục, vì nghĩ rằng “cưới rồi sẽ yêu”. Nhưng hóa ra, sống chung với một người không yêu mình giống như ở trong căn nhà thiếu ánh sáng, càng ở lâu càng ngạt thở. Tôi nhẫn nhịn, hy sinh, tự bào mòn mình cho đến khi nhận ra: mình đã biến mất lúc nào không hay.
Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi yêu. Yêu rất nhiều. Nhưng yêu sai người. Anh ta kiểm soát tôi bằng danh nghĩa quan tâm, coi thường tôi bằng vỏ bọc thẳng thắn. Tôi bị tổn thương mỗi ngày mà vẫn cố tự trấn an: “Chắc tại mình nhạy cảm quá”. Đến khi rời đi, tôi mang theo một niềm tin vỡ nát: đàn ông tốt chắc chỉ có trong phim.
Sau hai lần ly hôn, tôi không khóc nhiều như người ta tưởng. Tôi chỉ mệt. Mệt vì phải giải thích. Mệt vì ánh nhìn ái ngại. Mệt vì chính mình cũng bắt đầu nghi ngờ giá trị của bản thân.
Tôi thu mình lại. Không yêu. Không hy vọng. Chỉ sống cho qua ngày.
Và rồi, người đàn ông hiện tại xuất hiện… rất bình thường.
Không hoa hồng, không tán tỉnh dồn dập, không lời hứa hẹn. Anh đến trong cuộc sống tôi nhẹ như một thói quen mới hình thành. Anh không hỏi tôi vì sao ly hôn, cũng chẳng tò mò quá khứ. Khi tôi kể, anh chỉ nghe. Không phán xét. Không khuyên nhủ sáo rỗng.
Có một lần, tôi buột miệng nói:
– Em không giỏi làm vợ.
Anh nhìn tôi, nói chậm rãi:
– Có thể vì em chưa gặp người phù hợp để làm vợ thôi.
Câu nói đó… không lãng mạn. Nhưng nó khiến tôi lặng người.
Ở bên anh, tôi không phải gồng. Không phải chứng minh mình xứng đáng được yêu. Tôi có thể im lặng mà không sợ bị bỏ rơi. Có thể nói “không” mà không lo bị giận dỗi. Có thể là chính mình, với tất cả những vết xước chưa lành.
Tôi bắt đầu thay đổi. Không phải vì anh bắt tôi phải tốt hơn, mà vì tôi muốn tốt hơn cho chính mình. Tôi chăm sóc bản thân nhiều hơn, cười nhiều hơn, thôi kể khổ với đời. Tôi không còn nhìn mình như “người đàn bà hai lần thất bại”, mà như một người phụ nữ đã đi qua đủ đau để biết trân trọng bình yên.
Điều khiến tôi lột xác không phải là tình yêu mới, mà là cách anh yêu tôi:
Không ồn ào. Không chiếm hữu. Không làm tôi thấy mình nhỏ bé.
Đến giờ, tôi vẫn chưa chắc mình có đi thêm lần nữa hay không. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không còn sợ hôn nhân. Không còn sợ đàn ông. Và quan trọng nhất, tôi không còn sợ chính mình.
Hai cuộc hôn nhân cay đắng không giết chết tôi.
Chúng chỉ dạy tôi cách nhận ra: Người đàn ông đúng không làm bạn tổn thương để rồi xin lỗi, mà là người không khiến bạn phải đau ngay từ đầu.
Và nếu có một ngày tôi lại khoác áo cô dâu,
thì không phải vì tôi cần một người chồng,
mà vì tôi đã đủ đầy để bước bên một người xứng đáng.