Giữ lương hưu 12 triệu/tháng cho bố chồng, tôi lúng túng khi em gái chồng đòi vay tiền
Làm dâu, đôi khi khó nhất không phải là vất vả, mà là đứng giữa những mối quan hệ máu mủ, giữ đúng vai mà không làm ai phật lòng.

Từ ngày bố chồng tôi về sống cùng, tôi là người giữ toàn bộ lương hưu của ông. Mỗi tháng, đúng ngày mùng 3, 12 triệu đồng lại được chuyển vào tài khoản tôi quản lý. Không phải vì tôi tham hay muốn nắm quyền trong nhà, mà vì chính bố chồng là người đề nghị.
Ông bảo:
– Bố già rồi, trí nhớ kém, tiền nong giao cho con giữ, bố yên tâm hơn.
Chồng tôi cũng đồng ý. Anh đi làm xa, ít khi có mặt ở nhà, mọi sinh hoạt của bố đều do tôi lo liệu. Từ tiền ăn uống, thuốc men, khám bệnh định kỳ, đến những khoản lặt vặt như sửa đồ, hiếu hỉ, tôi đều ghi chép cẩn thận, cuối tháng báo lại đầy đủ.
Tôi nghĩ đơn giản: mình là con dâu, bố tin thì mình làm cho tròn.
Cho đến ngày em gái chồng tìm đến.
Nó đến vào một buổi chiều, không báo trước. Vừa ngồi xuống ghế, chưa kịp hỏi han bố, nó đã quay sang tôi, giọng nhỏ nhưng rất thẳng:
– Chị à, em đang kẹt tiền, chị cho em vay tạm ít, lấy từ tiền lương hưu của bố, tháng sau em trả.
Tôi sững người.
12 triệu một tháng nghe thì nhiều, nhưng thực ra chi tiêu cho bố không hề dư dả. Tiền thuốc đều đặn, tiền ăn uống phải đủ dinh dưỡng, chưa kể những lúc trái gió trở trời, chỉ một lần đi viện là gần như hết sạch. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là “tiền nhàn rỗi”.
Tôi lúng túng thật sự.
Không phải vì tiếc tiền.
Mà vì tôi không biết mình có quyền cho vay hay không.
Em gái chồng thấy tôi im lặng, liền nói thêm:
– Tiền của bố chứ có phải của chị đâu. Em vay của bố, đâu phải vay của chị.
Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.
Đúng. Không phải tiền của tôi. Nhưng cũng không phải tiền của nó.
Tôi đang giữ tiền cho bố, không phải giữ hộ để ai muốn lấy thì lấy.
Tối hôm đó, tôi đem chuyện kể với chồng. Anh im lặng khá lâu rồi mới nói:
– Em đừng cho vay. Nếu bố muốn giúp con gái, bố sẽ tự nói.
Câu nói của chồng khiến tôi nhẹ người, nhưng cũng kéo theo một nỗi lo khác. Nếu tôi từ chối, liệu em gái chồng có nghĩ tôi cố tình giữ tiền, kiểm soát bố? Liệu nó có nói ra nói vào, rằng tôi là con dâu mà “ôm” lương hưu của bố?
Hôm sau, tôi lựa lúc bố chồng vui vẻ, nhẹ nhàng hỏi:
– Bố ơi, hôm qua em út có nhắc chuyện vay tiền, bố có định giúp không ạ?
Ông nhìn tôi, hơi bất ngờ, rồi lắc đầu:
– Bố không dư. Mấy tháng nữa còn phải mổ mắt. Nó lớn rồi, chuyện của nó, để nó tự lo.
Tôi thở phào, nhưng lòng lại chùng xuống.
Tôi thương bố.
Cũng thương em chồng.
Nhưng càng thương, tôi càng hiểu: tiền bạc trong gia đình, nhất là tiền của người già, không rõ ràng thì sớm muộn cũng sinh chuyện.
Chiều hôm đó, em gái chồng nhắn tin:
– Sao chị không nói gì nữa?
Tôi gõ rất chậm:
– Tiền của bố, chị chỉ giữ giúp. Chuyện cho vay hay không phải do bố quyết. Chị không dám tự ý.
Bên kia im lặng rất lâu.
Tôi biết, từ giây phút này, có thể tôi đã bị mang tiếng là người con dâu “khó”. Nhưng nếu để dễ mà làm sai, tôi sợ sau này không chỉ mất tiền, mà còn mất cả sự tin tưởng của bố chồng.
Làm dâu, đôi khi khó nhất không phải là vất vả, mà là đứng giữa những mối quan hệ máu mủ, giữ đúng vai mà không làm ai phật lòng.
Và tôi nhận ra một điều:
Có những khoản tiền, giữ được là trách nhiệm.
Nhưng giữ cho đúng, giữ cho sạch, mới là bản lĩnh.