Nếu còn giữ suy nghĩ cũ, có lẽ một ngày nào đó, người nằm lại không phải là mẹ tôi… mà là cuộc hôn nhân này.

Mẹ tôi nhập viện đúng lúc công việc của tôi rối như tơ vò. Mẹ bị tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực chăm sóc. Tôi nghĩ ngay đến vợ. Cô ấy làm hành chính, giờ giấc ổn định, lại là con dâu trong nhà, chăm mẹ là chuyện hiển nhiên.
Nhưng ba ngày liền, người ở bệnh viện với mẹ tôi chỉ có tôi và em gái. Vợ tôi chỉ ghé qua đúng một lần, ở chưa đầy nửa tiếng rồi xin về.
Tối hôm đó, tôi không kìm được. Vừa về đến nhà, tôi buông một câu nặng giọng:
– Mẹ nằm viện mà em coi như người dưng vậy à?
Vợ tôi đang rửa bát, tay khựng lại. Cô ấy không quay đầu, giọng đều đều:
– Em không coi mẹ là người dưng.
Tôi càng bực:
– Không coi là người dưng mà không vào chăm? Em nhìn xem vợ người ta đi, mẹ chồng ốm là túc trực ngày đêm.
Cô ấy tắt vòi nước, quay lại nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt rất bình tĩnh, không giận dữ, không né tránh:
– Anh còn nhớ mẹ em nhập viện năm ngoái không?
Tôi sững lại.
– Lúc đó, anh nói công việc bận, anh chỉ ghé thăm đúng một lần. Suốt mười ngày mẹ em nằm viện, em vừa đi làm, vừa chăm mẹ một mình.
Tôi định cãi, nhưng không kịp.
Cô ấy nói tiếp, chậm rãi, từng câu rõ ràng:
– Khi mẹ em mất, anh cũng không xin nghỉ thêm một ngày nào. Em không trách. Vì em nghĩ, mỗi người có trách nhiệm với gia đình mình.
Tim tôi chùng xuống.
Vợ tôi kéo ghế ngồi xuống, giọng nhỏ hơn nhưng lạnh:
– Em vẫn thăm mẹ anh. Em vẫn đóng tiền viện, lo thuốc men, không thiếu thứ gì. Nhưng nếu anh nghĩ chăm mẹ anh là nghĩa vụ bắt buộc của em, còn chăm mẹ em chỉ là việc “giúp cho có”, thì em xin phép không làm theo kiểu đó nữa.
Căn bếp im phăng phắc.
Tôi chợt nhận ra, trong đầu mình, có một suy nghĩ rất quen mà tôi chưa từng gọi tên: mẹ mình là mẹ, mẹ vợ là… người ngoài. Và tôi đã vô thức áp đặt điều đó lên vợ.
Cô ấy đứng dậy, thu dọn bát đũa, trước khi đi còn nói thêm một câu, nhẹ nhưng đau:
– Em không bỏ rơi mẹ anh. Em chỉ không thể bỏ rơi chính mình thêm lần nào nữa.
Tối đó, tôi nằm rất lâu không ngủ được.
Mẹ tôi ốm là điều đáng thương.
Nhưng hóa ra, người đáng thương hơn là người phụ nữ luôn bị yêu cầu phải hy sinh nhiều hơn, chỉ vì cô ấy là vợ.
Tôi đã càu nhàu vì nghĩ mình đúng.
Nhưng câu trả lời của vợ khiến tôi hiểu ra:
Trong hôn nhân, công bằng không nằm ở việc ai hy sinh nhiều hơn, mà ở chỗ sự hy sinh ấy có được coi là đương nhiên hay không.
Và tôi biết, nếu còn giữ suy nghĩ cũ, có lẽ một ngày nào đó, người nằm lại không phải là mẹ tôi… mà là cuộc hôn nhân này.