Mẹ chồng đổ bệnh, con dâu đòi ra ở riêng

Lúc đầu, tôi cảm động vì nghĩ vợ hiểu chuyện, thương yêu nhà chồng nên muốn ở chung. Rồi tôi nhanh chóng nhìn ra sự ích kỷ của cô ấy khi mẹ tôi đổ bệnh.

Vợ chồng tôi mới cưới nhau gần 1 năm và sắp đón con đầu lòng. Có lẽ khoảng thời gian này sẽ rất hạnh phúc nếu như cách đây 2 tháng, mẹ tôi bị tai biến phải nằm một chỗ. Bác sĩ nói mẹ tôi có khả năng hồi phục nếu được chăm sóc và tập luyện đúng cách. Từ ngày đó, các anh chị thường xuyên lui tới nhà để thay phiên nhau túc trực bên mẹ.

Đáng buồn là vợ tôi hoàn toàn thờ ơ với chuyện này. Anh chị tôi nghĩ cô ấy đang mang thai mệt mỏi nên không trách móc gì. Riêng tôi cảm thấy thất vọng hoàn toàn về vợ.


Vợ liên tục gây sức ép với tôi để mong đạt được ý nguyện ích kỷ của bản thân (Hình minh hoạ)
Gia đình tôi có 4 anh chị em, trên tôi có 2 chị và anh trai. Khi tôi chưa kết hôn, vợ chồng anh trai sống cùng cha mẹ, 2 chị gái lấy chồng ở gần nhà. Cha mẹ có một căn chung cư cho thuê, dự định sẽ cho tôi sau khi cưới vợ.

Tôi và vợ quen nhau hơn 4 năm nên cô ấy biết tường tận từng thành viên trong nhà. Mẹ tôi dễ tính, coi dâu rể như con ruột, nên sống chung vẫn rất thoải mái. Chị dâu tôi đảm đang, biết điều nên càng được lòng cha mẹ. Ông bà muốn ở chung với anh chị để sau này bàn giao việc thờ cúng gia tiên.

Khi biết cha mẹ định cho chúng tôi căn chung cư để ở riêng, vợ không đồng ý. Cô ấy nói muốn sống chung với cha mẹ chồng cho gần gũi tình cảm. Lúc đầu, tôi rất cảm động vì nghĩ vợ hiểu chuyện, thương yêu nhà chồng nên muốn ở chung. Sau này, tôi mới biết vợ tính toán: ở chung sẽ được nhà đất rộng rãi, lại có người đỡ đần chuyện cơm nước, sau này ông bà nội sẽ trông con giúp. Và vợ còn biết rõ cha mẹ tôi không lấy tiền sinh hoạt phí của con cái, coi như được bao ăn bao ở miễn phí.

Chiều theo ý vợ, tôi đề xuất ý kiến đó với gia đình, mọi người rất bất ngờ. Cha mẹ có phần lưỡng lự, vợ chồng anh trai ngạc nhiên. Nhưng về sau anh chị cũng vui vẻ dọn ra căn chung cư ở riêng để chúng tôi sống cùng cha mẹ.

Những tháng đầu mới cưới, cuộc sống chung khá ổn. Vợ chồng tôi không có gì phải lo lắng, đi làm về nhà đã có sẵn cơm mẹ nấu chỉ việc ăn rồi ngủ. Khi vợ mới mang thai, cô ấy khá mệt, nhưng nhờ mẹ tôi chăm sóc chu đáo nên vượt qua nhẹ nhàng.

Từ khi mẹ tôi đổ bệnh, mọi chuyện đảo lộn hoàn toàn. Dù vợ chưa bao giờ đụng tay vào việc chăm sóc mẹ chồng, nhưng cô ấy luôn than vãn, kêu ca nhà cửa lúc nào cũng đông người, đi làm về không nghỉ ngơi được. Có những tuần, vợ bỏ về nhà ngoại để ngủ trong khi cả nhà sốt sắng lo cho mẹ.

Chị dâu xin nghỉ phép để chăm mẹ ở bệnh viện, đến lúc mẹ về nhà, hàng ngày chị vẫn qua tắm rửa, xoa bóp, cho uống thuốc đều đặn. Các chị gái cũng về thường xuyên về phụ giúp nên việc liên quan đến mẹ chưa đến tay chúng tôi. Vậy mà, vợ tỏ ra khó chịu, bất mãn. Cô ấy còn đòi tôi nói chuyện với vợ chồng anh trai để đổi nhà.

Theo ý cô ấy, anh chị tôi về ở chung với cha mẹ để tiện chăm sóc mẹ, còn vợ chồng tôi ra riêng ở căn chung cư. Cô ấy nói sắp tới sẽ sinh con, cần không gian riêng và tiện thuê người chăm nuôi.

Nhưng lần này tôi không thể nghe theo vợ. Làm vậy khác nào chúng tôi chọn sung sướng, đẩy cực khổ cho anh chị. Vả lại, nhà cửa chứ có phải đồ vật đâu mà trao qua đổi lại khi muốn. Cha mẹ đã sang tên căn chung cư cho vợ chồng anh trai và anh chị đã bỏ tiền ra để tu sửa cải tạo lại. Số vật dụng anh chị đã mua sắm ở nhà cha mẹ cũng để lại hết, không đem theo gì…

Mấy hôm nay vợ liên tục gây sức ép để tôi tác động với gia đình nhưng tôi kiên quyết phản đối ý định đó. Cô ấy khóc lóc, doạ sẽ ra ở trọ hoặc bỏ về nhà ngoại ở… Tôi thật sự rất buồn, thất vọng khi vợ sống quá ích kỷ và tính toán.