Suốt 5 năm yêu thầm đồng nghiệp, tôi ngã ngửa khi chị gái dẫn anh về ra mắt gia đình

Suốt 5 năm yêu thầm đồng nghiệp, tôi ngã ngửa khi chị gái dẫn anh về ra mắt gia đình

Anh cũng sững người trong giây lát, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

hie1bb87p2c20tc3b4i20se1bbafng20se1bb9d20khi20anh20lc3a020ngc6b0e1bb9di20che1bb8b20gc3a1i20de1baabn20ve1bb8120ra20me1baaftpng-1769477652493-1769477652834542035161-1769676159.webp

Tôi không biết phải đối diện với anh ở công ty ra sao, cũng không biết phải đối diện với chị gái mình thế nào (ảnh minh hoạ: AI)

Tôi quen anh trong cùng một phòng ban. Anh hơn tôi 3 tuổi, hiền lành, ít nói, luôn là người ở lại muộn nhất mỗi khi công việc dồn dập. Chúng tôi không thân theo kiểu chuyện trò riêng tư, nhưng đủ gần để mỗi sáng chào nhau, mỗi chiều cùng xuống thang máy.

Tôi yêu anh từ lúc nào không rõ.
Chỉ biết suốt 5 năm, anh là người duy nhất khiến tôi để ý.

Tôi biết mình yêu thầm rất dại. Nhưng tôi nhút nhát, lại sợ phá vỡ sự cân bằng mong manh nơi công sở. Tôi chọn im lặng, nghĩ rằng chỉ cần được nhìn thấy anh mỗi ngày là đủ. Thỉnh thoảng anh hỏi han vài câu, tôi vui cả tuần. Anh ốm, tôi lặng lẽ để thuốc trên bàn. Anh chuyển chỗ ngồi, tôi hụt hẫng như mất một thứ gì đó rất lớn.

5 năm, tôi chưa từng yêu ai khác.

Rồi anh nghỉ việc.

Hôm chia tay phòng ban, anh bắt tay từng người. Đến lượt tôi, anh cười:
– Cảm ơn em vì mấy lần giúp anh nhé.

Chỉ vậy thôi.
Tôi đứng nhìn anh rời đi, tự an ủi: thôi, thế là hết. Yêu thầm vốn dĩ không có kết cục.

Tôi không ngờ, vài tháng sau, anh lại xuất hiện… trong chính nhà mình.

Hôm đó là sinh nhật bố. Cả nhà quây quần, chị gái tôi bảo:
– Hôm nay em dẫn bạn trai về ra mắt.

Tôi còn trêu:
– Lại giấu kỹ thế, giờ mới chịu đưa về.

Chuông cửa reo. Tôi chạy ra mở.

Và tôi đứng chết lặng.

Người đàn ông đứng trước cửa, tay cầm túi quà, nụ cười quen thuộc ấy… là anh.

Anh cũng sững người trong giây lát, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
– Chào em.

Hai chữ “em” ấy, lần này nghe khác hẳn.

Trong bữa cơm, chị gái nắm tay anh, giới thiệu anh làm trong ngành gì, quen nhau ra sao. Tôi ngồi đối diện, tay cầm đũa mà không biết gắp gì. Mỗi câu chuyện họ kể, mỗi ánh mắt trao nhau, đều như từng nhát dao nhỏ.

Hóa ra, anh và chị quen nhau gần hai năm.
Hóa ra, những ngày anh xin nghỉ sớm là để đi chơi với chị.
Hóa ra, người đàn ông tôi cất giữ trong lòng suốt 5 năm… lại là người yêu của chị gái ruột mình.

Không ai sai.
Chỉ có tôi là người đến muộn.

Ăn xong, tôi xin vào phòng. Ngồi trước gương, tôi mới nhận ra mình đã khóc từ lúc nào. Tôi không ghen, không trách, chỉ thấy bản thân buồn đến cạn kiệt.

Buồn vì suốt 5 năm, tôi yêu một người mà chưa từng dám bước lên một bước.
Buồn vì nếu tôi can đảm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Và buồn nhất là từ nay, tôi không chỉ phải quên anh… mà còn phải mỉm cười chúc phúc.

Tối hôm đó, anh nhắn tin cho tôi:
– Anh không biết em từng thích anh. Nếu biết, có lẽ…

Tôi không để anh nói hết. Tôi trả lời rất nhanh:
– Không có “nếu” đâu anh. Em ổn.

Thật ra tôi không ổn chút nào. Nhưng tôi hiểu, có những mối tình sinh ra để giấu kín, và có những người chỉ được phép yêu trong im lặng.

5 năm yêu thầm, tôi mất anh.
Nhưng điều đau nhất không phải là mất một người đàn ông…
mà là đến tận lúc ấy, tôi mới học được cách thành thật với cảm xúc của chính mình.