Vợ yêu người nhỏ hơn 18 tuổi, tôi nên tha thứ hay buông tay?
– Tha thứ nghĩa là sau này khi hai người sống tiếp với nhau, anh không còn mang chuyện đó ra để dằn vặt, chì chiết hay nghi ngờ.
Kính gửi chị Hạnh Dung,
Vợ chồng tôi đã ngoài 45 tuổi. Chúng tôi sống với nhau khá êm ấm, vợ chồng ít khi cãi vã, cuộc sống nhìn chung ổn định.
Nhưng cách đây không lâu, trong một chuyến du lịch cùng bạn bè lên Hà Giang, vợ tôi đã có quan hệ tình cảm với một người lái xe máy chở khách du lịch ở đó. Người này kém vợ tôi đến 18 tuổi. Sau chuyến đi, vợ tôi vẫn tiếp tục liên lạc, thậm chí có thời gian sống chung với người đó.
Khi phát hiện sự việc, tôi rất sốc và đau đớn. Nhưng tôi không làm ầm ĩ, cũng không chửi mắng hay xúc phạm vợ. Tôi chỉ nói với cô ấy rằng tôi không thể chấp nhận chuyện này và đề nghị ly hôn.
Vợ tôi rất hối hận. Cô ấy nói rằng đó chỉ là sự nông nổi nhất thời nhưng cũng đồng ý ký đơn ly hôn dù không hề muốn. Tuy nhiên gần đây, vợ tôi lại quay về xin được tha thứ. Cô ấy nói đã cắt đứt hoàn toàn với người kia, chỉ mong tôi cho một cơ hội để sửa sai và tiếp tục chăm sóc gia đình.
Thú thật, trong lòng tôi vẫn còn tình cảm với vợ. Nhưng sự việc đó khiến tôi cảm thấy bị xúc phạm và tổn thương rất nhiều. Tôi không biết nếu tiếp tục sống chung liệu mình có thể quên được chuyện cũ hay không. Giữa một bên là tình nghĩa vợ chồng bao năm, một bên là lòng tự trọng của bản thân, tôi thật sự rất bối rối. Mong chị cho tôi lời khuyên.
Trần Văn Huân
![]() |
| Ảnh minh họa: Internet |
Anh Huân thân mến,
Trong thư anh có một chi tiết khiến Hạnh Dung chú ý: khi phát hiện vợ ngoại tình, anh không mắng chửi, không làm ầm, chỉ bình tĩnh nói rằng anh muốn ly hôn. Cách phản ứng đó cho thấy anh là người điềm đạm, tự trọng và rất biết giữ thể diện cho cả hai người. Nhưng chính sự điềm tĩnh đó cũng nói lên rằng vết thương trong lòng anh không hề nhỏ.
Ngoại tình luôn là cú sốc lớn trong hôn nhân, vì cảm giác bị phản bội và bị xúc phạm thực sự là một vết thương nặng nề. Đặc biệt trong trường hợp của anh, người đàn ông kia lại kém vợ anh khá nhiều tuổi và mối quan hệ đó còn kéo dài sau chuyến đi. Điều đó rất khó chấp nhận.
Tuy nhiên, khi đọc thư anh, Hạnh Dung cũng thấy một điểm tích cực khác: anh vẫn còn tình cảm với vợ. Nếu trong lòng anh đã hoàn toàn nguội lạnh, có lẽ anh đã không còn băn khoăn đến vậy.
Vì thế, câu hỏi quan trọng nhất lúc này không phải là “Vợ có đáng được tha thứ hay không?”, mà là “Có thể tiếp tục sống với người phụ nữ này mà không bị ám ảnh bởi chuyện cũ hay không?”.
Tha thứ không phải chỉ là nói “thôi bỏ qua” là xong. Tha thứ nghĩa là sau này khi hai người sống tiếp với nhau, anh không còn mang chuyện đó ra để dằn vặt, chì chiết hay nghi ngờ. Nếu anh cảm thấy mình không làm được điều đó, việc quay lại chỉ khiến cả hai người thêm mệt mỏi.
Ngược lại, nếu anh nhìn thấy ở vợ mình sự hối hận thật sự và anh vẫn muốn giữ gia đình này, việc cho nhau một cơ hội cũng không phải là điều đáng xấu hổ. Trong hôn nhân, thật khó để mọi thứ có thể toàn vẹn và hiếm ai không có những lúc nông nổi sai lầm, quan trọng là sau sai lầm đó, họ lựa chọn điều gì.
Nhưng, nếu quay lại, anh cần nói rõ với vợ mình hai điều.
Thứ nhất, niềm tin đã bị tổn thương thì không thể lập tức trở lại như cũ. Cô ấy sẽ phải kiên nhẫn và chân thành trong một thời gian dài để xây dựng lại.
Thứ hai, anh quyết định tha thứ cho vợ là vì muốn giữ gìn những năm tháng đã có với nhau chứ không phải do anh yếu đuối hay mềm lòng. Nhưng nếu chuyện tương tự lặp lại, cuộc hôn nhân này sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Cuối cùng, Hạnh Dung muốn nói với anh một điều: lòng tự trọng của người đàn ông không nằm ở việc anh tha thứ hay không mà ở cách anh lựa chọn cuộc sống khiến mình có thể ngẩng đầu thanh thản sau này. Sự lựa chọn đó nhất thiết phải mang lại cho anh một cuộc sống nhẹ nhàng, thanh thản. Chúc anh đủ bình tĩnh để chọn con đường phù hợp.
