Mối nhân duyên kì lạ của Lê Phương và chồng hiện tại: Hóa ra chính Qúy Bình là người làm mai cho cô với chồng, dù yêu nhau 8 năm nhưng họ vẫn chúc cho nhau mãi được hạnh phúc! Lê Phương sinh năm 1985 tại Trà Vinh, tốt nghiệp trường Đại học Sân khấu… Continue reading Mối nhân duyên kì lạ của Lê Phương và chồng hiện tại: Hóa ra chính Qúy Bình là người làm mai cho cô với chồng, dù yêu nhau 8 năm nhưng họ vẫn chúc cho nhau mãi được hạnh phúc!
Tác giả: Adminn
Tôi đưa cho mẹ kế 15 triệu mỗi tháng, trong đó 10 triệu để đi chợ và 5 triệu là tiền công cho dì chăm bố. Sau khi bố tôi m;;ất, dì quyết định xách hành lý trở về quê. Ngày đầu năm tôi đến thăm mẹ kế, tìm mãi mới thấy nhà, vào đến nơi 2 vợ chồng ngã ngửa khi thấy bữa cơm đầu năm mới của bà, không nghĩ bà lại là người như vậy, ngay lập tức, tôi đưa ra một quyết định trong sự ngỡ ngàng của chồng…
Tôi đưa cho mẹ kế 15 triệu mỗi tháng, trong đó 10 triệu để đi chợ và 5 triệu là tiền công cho dì chăm bố. Sau khi bố tôi m;;ất, dì quyết định xách hành lý trở về quê. Ngày đầu năm tôi đến thăm mẹ kế, tìm mãi mới thấy nhà, vào đến… Continue reading Tôi đưa cho mẹ kế 15 triệu mỗi tháng, trong đó 10 triệu để đi chợ và 5 triệu là tiền công cho dì chăm bố. Sau khi bố tôi m;;ất, dì quyết định xách hành lý trở về quê. Ngày đầu năm tôi đến thăm mẹ kế, tìm mãi mới thấy nhà, vào đến nơi 2 vợ chồng ngã ngửa khi thấy bữa cơm đầu năm mới của bà, không nghĩ bà lại là người như vậy, ngay lập tức, tôi đưa ra một quyết định trong sự ngỡ ngàng của chồng…
Mẹ chồng không cho mua mâm c.;úng đắt tiền vào ngày đầy tháng cháu, ai ngờ con dâu cao tay âm thầm bày ra 1 món khiến bà vừa nhìn đã suýt ngấ;/t, cúi mặt đi thẳng về nhà… Nhà chồng tôi thuộc dạng “danh giá nề nếp”, nhưng kỳ thực là tiết kiệm đến mức… buồn cười. Chuyện gì cũng phải “liệu cơm gắp mắm”, thậm chí ngày đầy tháng cháu nội đầu tiên của bà – đứa bé đ;ỏ h;ỏn mà tôi phải vượt cạn khổ sở sinh ra – bà vẫn dặn đi dặn lại: “Mâm cú//ng đừng có bày biện rình rang, vài cái bánh, ít trái cây là được rồi. Thời buổi khó khăn, hoang phí là tội đấy con ạ!” Tôi chỉ “dạ vâng” cho xong, nhưng trong lòng thì uất ức. Không phải vì tôi thích khoa trương, mà vì tôi muốn tổ chức cho con một ngày trọn vẹn – không chỉ để cảm ơn trời đất, mà còn là để lưu giữ ký ức đẹp cho con về sau. Chồng tôi thì như chiếc bóng, nghe mẹ là chính, không dám hó hé. Tôi đành âm thầm lên kế hoạch riêng. Ngày đầy tháng đến. Bà nội bước vào nhà với vẻ mặt tự tin như đã “nắm quyền kiểm soát”. Nhưng vừa bước vào phòng khách, bà lập tức khựng lại. Trước mặt bà là một mâm lễ chỉn chu, đúng theo truyền thống. Nhưng điều khiến bà suýt ng;/ất không phải là mâm cúng, mà là món đặc biệt tôi đặt ở chính giữa bàn: một tờ giấy lồng khung kính. Bà s;/ững luôn người… 👇
Mẹ chồng không cho mua mâm c.;úng đắt tiền vào ngày đầy tháng cháu, ai ngờ con dâu cao tay âm thầm bày ra 1 món “Mẹ chồng không cho mua mâm cúng đắt tiền ngày đầy tháng cháu, ai ngờ con dâu cao tay bày ra 1 món khiến bà vừa nhìn đã suýt… Continue reading Mẹ chồng không cho mua mâm c.;úng đắt tiền vào ngày đầy tháng cháu, ai ngờ con dâu cao tay âm thầm bày ra 1 món khiến bà vừa nhìn đã suýt ngấ;/t, cúi mặt đi thẳng về nhà… Nhà chồng tôi thuộc dạng “danh giá nề nếp”, nhưng kỳ thực là tiết kiệm đến mức… buồn cười. Chuyện gì cũng phải “liệu cơm gắp mắm”, thậm chí ngày đầy tháng cháu nội đầu tiên của bà – đứa bé đ;ỏ h;ỏn mà tôi phải vượt cạn khổ sở sinh ra – bà vẫn dặn đi dặn lại: “Mâm cú//ng đừng có bày biện rình rang, vài cái bánh, ít trái cây là được rồi. Thời buổi khó khăn, hoang phí là tội đấy con ạ!” Tôi chỉ “dạ vâng” cho xong, nhưng trong lòng thì uất ức. Không phải vì tôi thích khoa trương, mà vì tôi muốn tổ chức cho con một ngày trọn vẹn – không chỉ để cảm ơn trời đất, mà còn là để lưu giữ ký ức đẹp cho con về sau. Chồng tôi thì như chiếc bóng, nghe mẹ là chính, không dám hó hé. Tôi đành âm thầm lên kế hoạch riêng. Ngày đầy tháng đến. Bà nội bước vào nhà với vẻ mặt tự tin như đã “nắm quyền kiểm soát”. Nhưng vừa bước vào phòng khách, bà lập tức khựng lại. Trước mặt bà là một mâm lễ chỉn chu, đúng theo truyền thống. Nhưng điều khiến bà suýt ng;/ất không phải là mâm cúng, mà là món đặc biệt tôi đặt ở chính giữa bàn: một tờ giấy lồng khung kính. Bà s;/ững luôn người… 👇
Đàn bà ng.o.ại tì.nh sợ nhất bị chồng chạm đến 4 điểm này, đàn ông chớ lơ là
Đàn bà ng.o.ại tì.nh sợ nhất bị chồng chạm đến 4 điểm này, đàn ông chớ lơ là Đàn bà ngo..ại tì.nh sợ nhất bị chồng chạm đến 4 điểm này, đàn ông chớ lơ là. Khi ngo.ại t.ình, phụ nữ dùng nhiều cách để che giấu lỗi lầm của bản thân. Vậy họ sợ… Continue reading Đàn bà ng.o.ại tì.nh sợ nhất bị chồng chạm đến 4 điểm này, đàn ông chớ lơ là
Vợ bỏ đi từ lúc 2 cô con gái có 3 tháng tuổi, một ông Minh đã “gà trống nuôi c:on”…30 năm sau 2 chị em trở thành những tỷ phú giàu nhất Việt Nam. Ông Minh, một người đàn ông hiền lành, làm nghề thợ mộc. Ông lấy vợ muộn, đến tuổi 40 mới có được hai cô con gái sinh đôi – An và Ngọc. Nhưng hạnh phúc chưa kéo dài được bao lâu, vợ ông – một phụ nữ trẻ hơn ông gần 15 tuổi – bỏ đi không lời từ biệt khi hai đứa bé mới tròn ba tháng tuổi. Không để bản thân gục ngã, ông Minh bế hai con vào lòng, ngước nhìn mái nhà tranh rách nát mà tự nhủ: “Không có mẹ, tụi nhỏ vẫn phải lớn lên thành người.” 2. Những năm tháng cơ cực: Ông Minh vừa làm thợ mộc thuê ban ngày, vừa nhận làm đồ thủ công vào ban đêm. Đôi bàn tay ông chai sạn, đôi mắt mờ đi vì mất ngủ. Ông tự học cách may tã, pha sữa, dỗ con khi sốt, kể chuyện cổ tích bằng giọng mộc mạc. Những lúc thiếu sữa, ông pha cháo loãng bằng nước cơm cho hai đứa. Cả làng nhìn ông với ánh mắt nửa thương, nửa hoài nghi: “Đàn ông thì nuôi sao nổi hai đứa nhỏ?” Nhưng từng năm trôi qua, An và Ngọc lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, lễ phép – là niềm tự hào duy nhất của ông Minh… đọc thêm dưới bình luận!
Vợ bỏ đi từ lúc 2 cô con gái có 3 tháng tuổi, một ông Minh đã “gà trống nuôi c:on”…30 năm sau 2 chị em trở thành những tỷ phú giàu nhất Việt Nam. Năm 1995, tại một làng quê nghèo ven sông Cổ Chiên, ông Minh, một người đàn ông hiền lành, làm nghề… Continue reading Vợ bỏ đi từ lúc 2 cô con gái có 3 tháng tuổi, một ông Minh đã “gà trống nuôi c:on”…30 năm sau 2 chị em trở thành những tỷ phú giàu nhất Việt Nam. Ông Minh, một người đàn ông hiền lành, làm nghề thợ mộc. Ông lấy vợ muộn, đến tuổi 40 mới có được hai cô con gái sinh đôi – An và Ngọc. Nhưng hạnh phúc chưa kéo dài được bao lâu, vợ ông – một phụ nữ trẻ hơn ông gần 15 tuổi – bỏ đi không lời từ biệt khi hai đứa bé mới tròn ba tháng tuổi. Không để bản thân gục ngã, ông Minh bế hai con vào lòng, ngước nhìn mái nhà tranh rách nát mà tự nhủ: “Không có mẹ, tụi nhỏ vẫn phải lớn lên thành người.” 2. Những năm tháng cơ cực: Ông Minh vừa làm thợ mộc thuê ban ngày, vừa nhận làm đồ thủ công vào ban đêm. Đôi bàn tay ông chai sạn, đôi mắt mờ đi vì mất ngủ. Ông tự học cách may tã, pha sữa, dỗ con khi sốt, kể chuyện cổ tích bằng giọng mộc mạc. Những lúc thiếu sữa, ông pha cháo loãng bằng nước cơm cho hai đứa. Cả làng nhìn ông với ánh mắt nửa thương, nửa hoài nghi: “Đàn ông thì nuôi sao nổi hai đứa nhỏ?” Nhưng từng năm trôi qua, An và Ngọc lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, lễ phép – là niềm tự hào duy nhất của ông Minh… đọc thêm dưới bình luận!
Vị đại gia bất ngờ dí cho tôi chiếc phong bì và đuổi đi gấp, để rồi cuộc đời tôi bước sang ngã rẽ mới
Vị đại gia bất ngờ dí cho tôi chiếc phong bì và đuổi đi gấp, để rồi cuộc đời tôi bước sang ngã rẽ mới Tôi không hiểu chuyện gì, nhưng nhìn ánh mắt ông, tôi biết đây là chuyện nghiêm trọng. Tôi vội vàng thu dọn đồ đạc, rời khỏi đó. Tôi sinh ra… Continue reading Vị đại gia bất ngờ dí cho tôi chiếc phong bì và đuổi đi gấp, để rồi cuộc đời tôi bước sang ngã rẽ mới
Đưa vợ về nhà ngoại nhờ d ạ y lại ?
Đưa vợ về nhà ngoại nhờ d ạ y lại, sáng ra Lúc quen nhau thấy vợ cũng ưa nhìn, sống đàng hoàng tử tế, gia đình nhà vợ khá nền nếp có giáo dục nên tôi thầm ưng ý. Thế mà cưới về rồi mới biết là cô ấy ngang bướng thậm chí còn… Continue reading Đưa vợ về nhà ngoại nhờ d ạ y lại ?
Anh thanh niên mới đi t//ò về không ai nhận việc làm được cô bán bún riêu thương tình cho làm phục vụ. Nhưng làm được 2 ngày hôm nay cô đã thấy anh hay đi đêm và có biểu hiện thiếu ngủ, cô đã nghi ngờ bám theo rồi phát hiện sự thật khiến tim cô thắt lại… Ở một khu phố nhỏ, tiệm bún riêu của cô Hương, 30 tuổi, luôn đông khách nhờ món nước lèo đậm đà và nụ cười thân thiện của chủ quán. Hương là người phụ nữ mạnh mẽ, một mình gầy dựng quán ăn từ hai bàn nhỏ thành một tiệm khang trang. Cô sống tình cảm, hay giúp đỡ những người khó khăn trong xóm, từ việc cho bà cụ bán vé số tô bún miễn phí đến nhường chỗ ngủ cho anh xe ôm lỡ đường. Một ngày, Hương để ý một thanh niên gầy gò, mặc áo sờn, đứng lấp ló trước quán. Anh ta tên Dũng, 25 tuổi, vừa mãn hạn tù sau 3 năm vì tội trộm cắp. Dũng kể rằng anh không còn gia đình, ra tù không ai nhận làm việc, ngày nào cũng lang thang xin việc nhưng bị từ chối. Nhìn ánh mắt chân thành và dáng vẻ tủi thân của Dũng, Hương động lòng. Cô quyết định cho anh làm phục vụ ở quán, dù chỉ là công việc lau bàn, bưng bê. “Cố làm tốt, tôi không hỏi quá khứ, chỉ cần cậu sống ngay thẳng,” cô nói. Dũng cảm ơn rối rít, bắt đầu công việc với sự chăm chỉ. Anh nhanh nhẹn, lễ phép với khách, khiến Hương hài lòng. Nhưng chỉ sau hai ngày, cô nhận ra điều bất thường. Dũng thường xuyên ngáp dài, mắt thâm quầng, có hôm còn ngủ gật khi lau bàn. Đêm nào anh cũng xin về sớm, nói là đi ngủ, nhưng sáng hôm sau lại uể oải, như thể không nghỉ ngơi. Hương nghi ngờ, lo rằng Dũng sa vào con đường xấu, có thể là cờ bạc hoặc tệ hơn… Đọc tiếp dưới bình luận 👇
Ở một khu phố nhỏ, tiệm bún riêu của cô Hương, 30 tuổi, luôn đông khách nhờ món nước lèo Ở một khu phố nhỏ, tiệm bún riêu của cô Hương, 30 tuổi, luôn đông khách nhờ món nước lèo đậm đà và nụ cười thân thiện của chủ quán. Hương là người phụ nữ… Continue reading Anh thanh niên mới đi t//ò về không ai nhận việc làm được cô bán bún riêu thương tình cho làm phục vụ. Nhưng làm được 2 ngày hôm nay cô đã thấy anh hay đi đêm và có biểu hiện thiếu ngủ, cô đã nghi ngờ bám theo rồi phát hiện sự thật khiến tim cô thắt lại… Ở một khu phố nhỏ, tiệm bún riêu của cô Hương, 30 tuổi, luôn đông khách nhờ món nước lèo đậm đà và nụ cười thân thiện của chủ quán. Hương là người phụ nữ mạnh mẽ, một mình gầy dựng quán ăn từ hai bàn nhỏ thành một tiệm khang trang. Cô sống tình cảm, hay giúp đỡ những người khó khăn trong xóm, từ việc cho bà cụ bán vé số tô bún miễn phí đến nhường chỗ ngủ cho anh xe ôm lỡ đường. Một ngày, Hương để ý một thanh niên gầy gò, mặc áo sờn, đứng lấp ló trước quán. Anh ta tên Dũng, 25 tuổi, vừa mãn hạn tù sau 3 năm vì tội trộm cắp. Dũng kể rằng anh không còn gia đình, ra tù không ai nhận làm việc, ngày nào cũng lang thang xin việc nhưng bị từ chối. Nhìn ánh mắt chân thành và dáng vẻ tủi thân của Dũng, Hương động lòng. Cô quyết định cho anh làm phục vụ ở quán, dù chỉ là công việc lau bàn, bưng bê. “Cố làm tốt, tôi không hỏi quá khứ, chỉ cần cậu sống ngay thẳng,” cô nói. Dũng cảm ơn rối rít, bắt đầu công việc với sự chăm chỉ. Anh nhanh nhẹn, lễ phép với khách, khiến Hương hài lòng. Nhưng chỉ sau hai ngày, cô nhận ra điều bất thường. Dũng thường xuyên ngáp dài, mắt thâm quầng, có hôm còn ngủ gật khi lau bàn. Đêm nào anh cũng xin về sớm, nói là đi ngủ, nhưng sáng hôm sau lại uể oải, như thể không nghỉ ngơi. Hương nghi ngờ, lo rằng Dũng sa vào con đường xấu, có thể là cờ bạc hoặc tệ hơn… Đọc tiếp dưới bình luận 👇
Tôi bị é;/p gả cho ông già 70 tu;/ổi để cứu em trai đang chạy thận, 10 năm sau em thành đạt làm giám đốc tập đoàn lớn thì bất ngờ trở mặt đòi từ mặt tôi nhưng nó không ngờ rằng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng lên 1 kế hoạch từ lâu… Tôi gả cho ông già 70 để cứu nó sống. 10 năm sau, nó từ mặt tôi. Nhưng tôi… chưa bao giờ là con ngố/c. Tôi 19 tu;/ổi, đang học năm nhất đại học thì mẹ ngồi gục bên giường bệnh của em trai, đôi mắt thâm quầng: “Em con không còn thời gian. Phải có tiền chạy thận cấp tốc… mà mẹ… mẹ không xoay được nữa…” Tôi quay qua cha. Ông im lặng rít điếu thuốc. Nén một tiếng thở dài: “Có người… muốn cưới mày. Là ông lão 70 tuổi, giàu lắm. Cưới xong là đưa ngay 2 tỷ.” Tôi ch;/ết lặng. Em tôi lúc đó nằm mê man, thở oxy, ánh mắt như cầu cứu. Tôi cắn chặt môi, gật đầu: “Con đồng ý. Miễn là cứu được thằng Hưng.” Lễ cưới diễn ra lặng lẽ. Không váy trắng. Không tiếng nhạc. Tôi bước lên xe hoa như dấn thân vào mộ. Lão chồng tôi – già thật, nhưng đối xử với tôi tử tế lạ thường. Ông không động vào tôi dù một ngón tay. Chỉ nói: “Cô cứ ở đây, học tiếp đi. Tôi không cần gì. Chỉ cần một người để đỡ cô đơn.” Tôi khóc nấc. Vì không ngờ giữa những vết thương đời, tôi lại gặp một con người – chứ không phải một con quái vật như tưởng tượng. 5 năm sau, ông mất. Tôi được thừa kế 30% tài sản, theo di chúc. Tôi không tiêu xài gì. Chỉ đầu tư lặng lẽ, âm thầm xây dựng một quỹ từ thiện mang tên ông. 10 năm sau. Em tôi – Hưng – giờ là Giám đốc điều hành một tập đoàn lớn. Đẹp trai, giỏi giang, truyền thông ca ngợi như thần đồng tái sinh. Nhưng nó bắt đầu né tránh tôi. Không mời tôi họp mặt, không nhắc tên chị trong các buổi phỏng vấn. Cho đến một hôm, nó đến thẳng căn hộ tôi sống – ánh mắt lạnh lùng: “Chị đừng xuất hiện nữa. Em không muốn bị người ta đào lại chuyện có chị gái từng gả cho ông già 70 để đổi lấy tiền.” Tôi chế;/t lặng. “Chị đã đánh đổi cả tuổi xuân vì em…” “Em biết. Và em cảm ơn. Nhưng giờ… em có vị trí. Em không thể để người ta nghĩ em leo lên bằng mối quan hệ n;/hơ nhu//ốc ấy.” Tôi nhìn em trai mình – đứa từng nắm tay tôi khóc vì đau thận, giờ ánh mắt nó sắt như dao. Tôi cười. “Được thôi. Em chọn con đường của em. Chị cũng vậy.” 2 tháng sau. Tôi thực hiện kế hoạch mình đã chuẩn bị sẵn từ trước khiến Hưng phải điêu đứng, gọi cho tôi trong đêm… 👇
Tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC ĂN NA dù chỉ 1 miếng nếu bạn nằm trong số…
Na là loại trái cây thơm ngon bổ dưỡng được nhiều người yêu thích, nhưng na lại không phù hợp với một số nhóm người dưới đây. Na là loại trái cây quen thuộc trong mùa hè, không chỉ ngon mà còn có giá trị dinh dưỡng cao. Dưới đây là tác dụng của na… Continue reading Tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC ĂN NA dù chỉ 1 miếng nếu bạn nằm trong số…