Trong buổi họp thôn, ông chủ trại heo giàu nhất xã đập bàn chửi lão thầy cúng “ăn nói láo”, sáng hôm sau cả dãy chuồng 300 con heo đồng loạt nằm im chet cứng đờ “Ông phán bừa hù dân à? Nhà tôi chăn 300 con, chưa từng dịch, chưa từng chết một con.… Continue reading Trong buổi họp thôn, ông chủ trại heo giàu nhất xã đập bàn chửi lão thầy cúng “ăn nói láo”, sáng hôm sau cả dãy chuồng 300 con heo đồng loạt nằm im chet cứng đờ, đến lúc 2 vợ chồng khóc lóc mở camera ra xem thì… Trong buổi họp thôn, ai cũng sững người khi ông Tự – chủ trại heo lớn nhất xã, đập bàn quát ầm trước mặt lão thầy cúng: “Ông phán bừa hù dân à? Nhà tôi chăn 300 con, chưa từng dịch, chưa từng chế;/t một con. Đừng ăn nói nhảm dọa kiếm tiền!” Lão thầy cúng chỉ thở dài, mắt nhìn xa xăm: “Tôi nhắc ông vì chuồng heo phía Đông. Qua được đêm nay thì bình yên, còn không… đừng trách tôi không nói trước.” Cả hội trường xôn xao, người tin người cười. Ông Tự thì gạt phắt, phẩy tay: “Tin cái thứ â;/m với d–ương, heo nhà tôi tiêm phòng đầy đủ, ông đừng làm trò!” Ai ngờ… Sáng hôm sau – 5h12 Vợ ông Tự mở cửa chuồng heo đầu tiên, định cho ăn. Rồi bà khụy xuống tại chỗ. 300 con nằm im, cứng đờ, không một tiếng kêu, tư thế giống hệt nhau: đầu quay về đúng một hướng – phía Đông. Bà Tự run run gọi chồng: “Ông ơi… heo ch;/ết hết rồi…” Hai vợ chồng đổ sập xuống giữa nền xi măng, khóc không thành tiếng. Không thấy đấu hiệu bị bệnh, không có dấu đổ thuốc, thức ăn còn nguyên. Ông Tự hoảng loạn: “Mở camera! Mở camera ra xem đêm qua có ai phá!” Bấm lại từ 23h đêm… Màn hình ban đầu bình thường. Heo ngủ, quạt quay, đèn sáng. 23h41 – một bóng đen xuất hiện ở góc chuồng, đứng im, không có hình dạng rõ, nhưng… camera không nhận dạng được cơ thể người 23h43 – đèn toàn chuồng nhấp nháy, heo bật dậy đồng loạt, nhưng không chạy – mà đứng nghiêng đầu nhìn về phía bóng đen. 23h45 – bóng đen giơ tay phải, và… 300 con heo đồng loạt… Rồi camera mờ dần như bị che sương. Nhưng đoạn rợn nhất… Là lúc camera tự zoom vào một điểm trong bóng tối phía cuối chuồng, nơi không có cửa, không có lối ra. Ngón tay của người đàn ông lạ gõ ba cái rất chậm vào mặt camera. Cốc… cốc… cốc. Ai mà ngờ được người đó lại là 👇👇
Tác giả: Adminn
Hàng xóm sát vách trả giá con cá rồng 100 triệu nhưng anh Minh nhất quyết không chịu bán, sáng hôm sau, con cá rồng đỏ nuôi 12 năm trong phòng khách bỗng nhảy lên đập vào kính rồi chết nổi, 2 vợ chồng sôi m;/áu tiếc đứt ruột, ai mà ngờ đêm qua ở ngoài phòng khách đã… Hàng xóm sát vách trả 100 triệu cho con cá rồng đỏ, anh Minh nhất quyết không bán. Đó là con cá anh nuôi 12 năm, từ lúc nó chỉ hơn gang tay đến khi vảy đỏ như than hồng, giá trị không chỉ nằm ở tiền – mà là công sức, danh dự và niềm tự hào của cả gia đình. Ai ngờ sáng hôm sau, đang chuẩn bị đi làm, hai vợ chồng nghe “BỐP!” một tiếng nặng nề vang lên từ phòng khách. Chạy ra thì thấy con cá rồng lao thẳng lên đập đầu vào kính, rồi trôi nổi bụng trắng trên mặt nước. Túm lưới vớt lên, anh Minh ngồi sụp xuống, run bần bật. Vợ anh khóc nấc: “Trời ơi! Mười mấy năm trời… mất trắng hết rồi!” Anh Minh đỏ mắt, tức đến nghẹn họng. Hôm qua còn từ chối 100 triệu, hôm nay giá trị bằng con số 0. Họ cứ nghĩ cá bị bệnh hay giật mình, nhưng đến khi mở camera phòng khách để xem lại diễn biến trong đêm, cả hai cứng người, mặt tái mét. Từ ngoài cửa sổ sát vách lách người vào, động tác nhanh gọn như đã quen. Hàng xóm – ông Tài – bước vào, tay cầm một vật dài, lóng lánh ánh kim. Ông ta đến sát bể… Dừng lại đúng 5 giây… Tiếp đó ông rút từ túi ra một chai rượu nhỏ, đổ thứ nước gì đó xuống cạnh lọc và lẩm bẩm, ai cũng tưởng chính là lão hàng xóm đêm qua nhưng đâu có ngờ… 👇👇
Hàng xóm sát vách trả giá con cá rồng 100 triệu nhưng anh Minh nhất quyết không chịu bán, sáng hôm sau, con cá rồng đỏ nuôi 12 năm trong phòng khách bỗng nhảy lên đập vào kính rồi chết nổi Hàng xóm sát vách trả 100 triệu cho con cá rồng đỏ, anh Minh… Continue reading Hàng xóm sát vách trả giá con cá rồng 100 triệu nhưng anh Minh nhất quyết không chịu bán, sáng hôm sau, con cá rồng đỏ nuôi 12 năm trong phòng khách bỗng nhảy lên đập vào kính rồi chết nổi, 2 vợ chồng sôi m;/áu tiếc đứt ruột, ai mà ngờ đêm qua ở ngoài phòng khách đã… Hàng xóm sát vách trả 100 triệu cho con cá rồng đỏ, anh Minh nhất quyết không bán. Đó là con cá anh nuôi 12 năm, từ lúc nó chỉ hơn gang tay đến khi vảy đỏ như than hồng, giá trị không chỉ nằm ở tiền – mà là công sức, danh dự và niềm tự hào của cả gia đình. Ai ngờ sáng hôm sau, đang chuẩn bị đi làm, hai vợ chồng nghe “BỐP!” một tiếng nặng nề vang lên từ phòng khách. Chạy ra thì thấy con cá rồng lao thẳng lên đập đầu vào kính, rồi trôi nổi bụng trắng trên mặt nước. Túm lưới vớt lên, anh Minh ngồi sụp xuống, run bần bật. Vợ anh khóc nấc: “Trời ơi! Mười mấy năm trời… mất trắng hết rồi!” Anh Minh đỏ mắt, tức đến nghẹn họng. Hôm qua còn từ chối 100 triệu, hôm nay giá trị bằng con số 0. Họ cứ nghĩ cá bị bệnh hay giật mình, nhưng đến khi mở camera phòng khách để xem lại diễn biến trong đêm, cả hai cứng người, mặt tái mét. Từ ngoài cửa sổ sát vách lách người vào, động tác nhanh gọn như đã quen. Hàng xóm – ông Tài – bước vào, tay cầm một vật dài, lóng lánh ánh kim. Ông ta đến sát bể… Dừng lại đúng 5 giây… Tiếp đó ông rút từ túi ra một chai rượu nhỏ, đổ thứ nước gì đó xuống cạnh lọc và lẩm bẩm, ai cũng tưởng chính là lão hàng xóm đêm qua nhưng đâu có ngờ… 👇👇
Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày, vừa vào đến phóng khách đã thấy tiếng ú ớ, lao thẳng vào phòng ngủ thì phát hiện ra lão chồng không hề… Chồng tôi nằm một chỗ 10 năm trời, t;/ai nạ–n giao thông khiến não tổ-n thương, sống thực vật – mọi thứ từ tắm rửa, thay quần áo, xoay người đến cho ăn, đều một tay tôi lo. Tôi chưa từng kêu một câu, chẳng bỏ đi, dù nhiều người khuyên: “Thôi, còn trẻ thì làm lại cuộc đời đi.” Nhưng tôi tin: người còn đó, tình còn đó. Hôm rồi về quê giỗ ông nội, tôi vội lên sớm hơn dự kiến một ngày vì nhớ nhà, nhớ chồng. Vừa mở cửa bước vào phòng khách, tôi nghe tiếng ú ớ phát ra từ phòng ngủ của anh. Tim tôi đập thình thịch. Tôi nghĩ anh bị nghẹn, khó thở, hay lên cơn co giật như mấy lần trước. Tôi quăng luôn túi đồ, lao thẳng vào phòng… Rồi tôi đứng ch;/ết lặng. Không có cảnh anh mấp máy như tai biến, không hề run giật. Chồng tôi đang… ngồi dậy. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Chồng tôi – người đã nằm một chỗ sống thực vật suốt 10 năm trời, ăn uống qua ống, không mở mắt, không phản ứng – đang phát ra âm thanh ú ớ trong phòng ngủ. Tôi chạy thẳng vào với trái tim thắt lại vì lo lắng, nào ngờ… Tôi đứng chết lặng ngay cửa. Trên giường, “ông chồng thực vật” của tôi đang ngồi dậy bình thường, tay ôm chặt một cô gái ngồi trên xe lăn, mặt áp sát vào nhau, hôn thắm thiết. Còn tôi – người hầu hạ lau rửa từng giọt, xoay mình từng đêm, bón từng thìa cháo suốt 10 năm – đứng đó như hóa đá. Tôi hét lên: “Anh… anh bị liệt mà!?” Cô gái trên xe lăn giật mình quay lại, tay run run, còn chồng tôi – người lẽ ra không cử động nổi – đẩy tôi ra và gào ú ớ mấy tiếng rồi… nói rõ từng chữ lật mặt đến mức ki;/nh khủ–ng… 👇👇
Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày Chồng tôi nằm một chỗ 10 năm trời, tai nạn giao thông khiến não tổn thương, sống thực vật – mọi… Continue reading Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày, vừa vào đến phóng khách đã thấy tiếng ú ớ, lao thẳng vào phòng ngủ thì phát hiện ra lão chồng không hề… Chồng tôi nằm một chỗ 10 năm trời, t;/ai nạ–n giao thông khiến não tổ-n thương, sống thực vật – mọi thứ từ tắm rửa, thay quần áo, xoay người đến cho ăn, đều một tay tôi lo. Tôi chưa từng kêu một câu, chẳng bỏ đi, dù nhiều người khuyên: “Thôi, còn trẻ thì làm lại cuộc đời đi.” Nhưng tôi tin: người còn đó, tình còn đó. Hôm rồi về quê giỗ ông nội, tôi vội lên sớm hơn dự kiến một ngày vì nhớ nhà, nhớ chồng. Vừa mở cửa bước vào phòng khách, tôi nghe tiếng ú ớ phát ra từ phòng ngủ của anh. Tim tôi đập thình thịch. Tôi nghĩ anh bị nghẹn, khó thở, hay lên cơn co giật như mấy lần trước. Tôi quăng luôn túi đồ, lao thẳng vào phòng… Rồi tôi đứng ch;/ết lặng. Không có cảnh anh mấp máy như tai biến, không hề run giật. Chồng tôi đang… ngồi dậy. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Chồng tôi – người đã nằm một chỗ sống thực vật suốt 10 năm trời, ăn uống qua ống, không mở mắt, không phản ứng – đang phát ra âm thanh ú ớ trong phòng ngủ. Tôi chạy thẳng vào với trái tim thắt lại vì lo lắng, nào ngờ… Tôi đứng chết lặng ngay cửa. Trên giường, “ông chồng thực vật” của tôi đang ngồi dậy bình thường, tay ôm chặt một cô gái ngồi trên xe lăn, mặt áp sát vào nhau, hôn thắm thiết. Còn tôi – người hầu hạ lau rửa từng giọt, xoay mình từng đêm, bón từng thìa cháo suốt 10 năm – đứng đó như hóa đá. Tôi hét lên: “Anh… anh bị liệt mà!?” Cô gái trên xe lăn giật mình quay lại, tay run run, còn chồng tôi – người lẽ ra không cử động nổi – đẩy tôi ra và gào ú ớ mấy tiếng rồi… nói rõ từng chữ lật mặt đến mức ki;/nh khủ–ng… 👇👇
𝐂𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐨̛𝐢 𝐦𝐞̣ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐬𝐚𝐨 𝐬𝐨̂́𝐧𝐠 𝐧𝐨̂̉𝐢 đ𝐚̂𝐲, 𝐛𝐨̂́ 𝐦𝐞̣ 𝐜𝐡𝐚̣𝐲 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐤𝐡𝐚̆́𝐩 𝐧𝐨̛𝐢 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐜𝐨́ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐜𝐨𝐧, 𝐯𝐚̣̂𝐲 𝐦𝐚̀ 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐠𝐮̛̉𝐢 𝐜𝐨𝐧 𝐜𝐡𝐨 𝐚𝐧𝐡 𝐡𝐨̣ 𝟏 𝐭𝐢́ 𝐭𝐡𝐢̀ đ𝐚̃ 𝐫𝐚 𝐧𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐨̂̃𝐢 𝐧𝐚̀𝐲, 𝐦𝐞̣ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐨̛̉ 𝐧𝐨̂̉𝐢 𝐤𝐡𝐢 𝐧𝐠𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐛𝐞́ đ𝐨́ 𝐤𝐞̂̉ 𝐥𝐚̣𝐢 đ𝐚̂̀𝐮 đ𝐮𝐨̂𝐢 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐭: 𝐚̀𝐲 đ: 𝐢̀𝐧𝐡 𝐦𝐚̀ 𝐧𝐨́ đ𝐚̃ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐜𝐨𝐧… Con gái ơi, mẹ làm sao sống nổi đây. Mẹ với bố chạy khắp nơi mới có được con, ngày xưa còn nhớ rõ, mẹ nằm đếm từng tiếng đồng hồ để nghe con thở trong bụng… Vậy mà… vừa mới gửi con cho anh họ một tí thôi — một tí, con nghe mẹ nói không? — thì đã ra nông nỗi này. Hôm ấy, bố mẹ bận ra đồng gặt lúa. Con nằng nặc muốn đi, mẹ cũng nghĩ để con chơi cùng anh em cho vui. Trước khi đi, mẹ còn dặn: “Ở nhà nhớ nghe lời anh, đợi bố mẹ về nhé.” Con gật đầu, khoác cái ba lô nhỏ xíu, nụ cười vẫn sáng rỡ. Mẹ nào ngờ, đó là lần cuối mẹ thấy con cười như vậy. Chiều xuống, chờ mãi không thấy con về, bố con cuống cuồng cùng người thân đi tìm. Đi từng ngõ ngách, gọi tên con khản cả giọng. Rồi điện thoại reo, tin dữ như s: e’:t đ: ánh: người ta tìm thấy con… trong b:ao t:ải, dưới mương nước ngay gần nhà. Lúc ấy, con đã rời xa thế giới này. Mẹ về nhà thì chet lặng với cảnh trước mặt, sao thằng b: é đó dám làm ra chuyện này… 👇👇
Con gái ơi, mẹ làm sao sống nổi đây. Mẹ với bố chạy chữa khắp nơi mới có được con vậy mà giờ đây… Con gái ơi, mẹ làm sao sống nổi đây. Mẹ với bố chạy khắp nơi mới có được con, ngày xưa còn nhớ rõ, mẹ nằm đếm từng tiếng đồng hồ… Continue reading 𝐂𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐨̛𝐢 𝐦𝐞̣ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐬𝐚𝐨 𝐬𝐨̂́𝐧𝐠 𝐧𝐨̂̉𝐢 đ𝐚̂𝐲, 𝐛𝐨̂́ 𝐦𝐞̣ 𝐜𝐡𝐚̣𝐲 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐤𝐡𝐚̆́𝐩 𝐧𝐨̛𝐢 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐜𝐨́ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐜𝐨𝐧, 𝐯𝐚̣̂𝐲 𝐦𝐚̀ 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐠𝐮̛̉𝐢 𝐜𝐨𝐧 𝐜𝐡𝐨 𝐚𝐧𝐡 𝐡𝐨̣ 𝟏 𝐭𝐢́ 𝐭𝐡𝐢̀ đ𝐚̃ 𝐫𝐚 𝐧𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐨̂̃𝐢 𝐧𝐚̀𝐲, 𝐦𝐞̣ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐨̛̉ 𝐧𝐨̂̉𝐢 𝐤𝐡𝐢 𝐧𝐠𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐛𝐞́ đ𝐨́ 𝐤𝐞̂̉ 𝐥𝐚̣𝐢 đ𝐚̂̀𝐮 đ𝐮𝐨̂𝐢 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐭: 𝐚̀𝐲 đ: 𝐢̀𝐧𝐡 𝐦𝐚̀ 𝐧𝐨́ đ𝐚̃ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐜𝐨𝐧… Con gái ơi, mẹ làm sao sống nổi đây. Mẹ với bố chạy khắp nơi mới có được con, ngày xưa còn nhớ rõ, mẹ nằm đếm từng tiếng đồng hồ để nghe con thở trong bụng… Vậy mà… vừa mới gửi con cho anh họ một tí thôi — một tí, con nghe mẹ nói không? — thì đã ra nông nỗi này. Hôm ấy, bố mẹ bận ra đồng gặt lúa. Con nằng nặc muốn đi, mẹ cũng nghĩ để con chơi cùng anh em cho vui. Trước khi đi, mẹ còn dặn: “Ở nhà nhớ nghe lời anh, đợi bố mẹ về nhé.” Con gật đầu, khoác cái ba lô nhỏ xíu, nụ cười vẫn sáng rỡ. Mẹ nào ngờ, đó là lần cuối mẹ thấy con cười như vậy. Chiều xuống, chờ mãi không thấy con về, bố con cuống cuồng cùng người thân đi tìm. Đi từng ngõ ngách, gọi tên con khản cả giọng. Rồi điện thoại reo, tin dữ như s: e’:t đ: ánh: người ta tìm thấy con… trong b:ao t:ải, dưới mương nước ngay gần nhà. Lúc ấy, con đã rời xa thế giới này. Mẹ về nhà thì chet lặng với cảnh trước mặt, sao thằng b: é đó dám làm ra chuyện này… 👇👇
Những ngày cuối đời ở Pháp của vua Bảo Đại qua lời kể của con trai
Là con trai của vua Bảo Đại với bà Christiane, ông Patrick-Édouard Bloch sống lặng lẽ giữa nước Pháp, đang cố gắng lưu giữ các kỷ vật của cha và mong một ngày sẽ trở về thăm quê nội. Trong căn hộ cổ kính nhìn ra dòng sông yên ả giữa lòng Strasbourg (Pháp) thơ… Continue reading Những ngày cuối đời ở Pháp của vua Bảo Đại qua lời kể của con trai
Chị em nào sinh đủ 2 con trước tu;ổ;i 35 chuẩn bị tinh thần đi nhé: 1 tỉnh sáng nay phát 3 triệu/ người rồi, tha hồ bỉm sữa cho con👇👇
Chị em nào sinh đủ 2 con trước tuổi 35 chuẩn bị tinh thần đi nhé: 1 tỉnh sáng nay phát 3 triệu/ người rồi Sáng 25/9, TPHCM đã trao hỗ trợ 3 triệu đồng cho một số phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi. Đây là một trong hàng loạt chính sách… Continue reading Chị em nào sinh đủ 2 con trước tu;ổ;i 35 chuẩn bị tinh thần đi nhé: 1 tỉnh sáng nay phát 3 triệu/ người rồi, tha hồ bỉm sữa cho con👇👇
Từ nay thoải mái ăn thịt heo, xúc xích C.P: Công an đã kết luận chính thức, vậy là đã rõ ràng rồi 👇👇
Từ nay thoải mái ăn thịt heo, xúc xích C.P: Công an đã kết luận chính thức, vậy là đã rõ Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Sóc Trăng vừa thông báo kết quả giải quyết nguồn tin về tội phạm gửi Công ty cổ phần Chăn nuôi C.P. Việt Nam. Hình… Continue reading Từ nay thoải mái ăn thịt heo, xúc xích C.P: Công an đã kết luận chính thức, vậy là đã rõ ràng rồi 👇👇
NS Hoài Linh dựng tượng sống để cho giới NS thắp hương trong nhà thờ tổ, Đàm Vĩnh Hưng cũng bắt chước xây tượng sáp để làm 1 việc kinh thiên động địa
NS Hoài Linh dựng tượng sống để cho giới NS thắp hương trong nhà thờ tổ, Đàm Vĩnh Hưng cũng bắt chước xây tượng sáp để làm 1 việc kinh thiên động địa Ngày 22-9, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cho hay anh vừa đến Công Ty Cổ phần Tượng Sáp Việt để tận mắt xem thành… Continue reading NS Hoài Linh dựng tượng sống để cho giới NS thắp hương trong nhà thờ tổ, Đàm Vĩnh Hưng cũng bắt chước xây tượng sáp để làm 1 việc kinh thiên động địa
Trời ơi thôi từ giờ cỗ bàn bỏ món giò chả đi nhé, s:.ợ quá không d:á:m ăn 😱😱
Trời ơi thôi từ giờ cỗ bàn bỏ món giò chả đi nhé, s:.ợ quá không d:á:m ăn Sử dụng hàn the trong sản xuất giò, chả, Nguyễn Thị Ngọc và Nguyễn Bá Tiến bị công an tỉnh Tuyên Quang khởi tố. Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Tuyên Quang, Cơ quan… Continue reading Trời ơi thôi từ giờ cỗ bàn bỏ món giò chả đi nhé, s:.ợ quá không d:á:m ăn 😱😱
Bài đăng cuối cùng chỉ 2 từ gây nghẹn lòng của Quý Bình trước khi qua đời vì bạo bệnh
Bài đăng cuối cùng chỉ 2 từ gây nghẹn lòng của Quý Bình trước khi qua đời vì bạo bệnh Sau thời gian dài mắc bạo bệnh, diễn viên Quý Bình đã ra đi trong sự tiếc thương của nhiều đồng nghiệp và khán giả. Тгưɑ 6/3, ʟàпɡ ɡɪảɪ тгɪ́ Vɪệт Ьàпɡ һᴏàпɡ тгướᴄ тɪп… Continue reading Bài đăng cuối cùng chỉ 2 từ gây nghẹn lòng của Quý Bình trước khi qua đời vì bạo bệnh