Từ 1/2026: Đi xe đạp không có đèn chiếu sáng sẽ bị phạt 200 ngàn đồng

Từ 1/2026: Đi xe đạp không có đèn chiếu sáng sẽ bị phạt 200 ngàn đồng Theo quy định của Nghị định 168/2024/NĐ-CP thì xe đạp khi điều khiển trên đường thì cần phải có đèn hoặc tấm phản quang (trước và sau xe) để báo hiệu vào khung giờ từ 18 giờ tối đến… Continue reading Từ 1/2026: Đi xe đạp không có đèn chiếu sáng sẽ bị phạt 200 ngàn đồng

Tối hôm ấy, Phong trở về nhà khi đồng hồ đã điểm 10 giờ. Anh vào phòng hôn con đang ngủ rồi khẽ nói với vợ: “Anh có chuyện muốn nói”. Minh lặng lẽ đi ra phòng khách theo lời của chồng. Anh chưa nói nhưng cô cũng đã cảm nhận được phần nào chuyện anh muốn đề cập. Cô chỉ không ngờ rằng chuyện lại đến nông nỗi ấy. “Chúng ta dừng lại thôi”, Huy nói mà không thể nhìn vào mắt vợ.

Tối hôm ấy, Phong trở về nhà khi đồng hồ đã điểm 10 giờ. Anh vào phòng hôn con đang ngủ rồi khẽ nói với vợ: “Anh có chuyện muốn nói”. Minh lặng lẽ đi ra phòng khách theo lời của chồng. Anh chưa nói nhưng cô cũng đã cảm nhận được phần nào chuyện… Continue reading Tối hôm ấy, Phong trở về nhà khi đồng hồ đã điểm 10 giờ. Anh vào phòng hôn con đang ngủ rồi khẽ nói với vợ: “Anh có chuyện muốn nói”. Minh lặng lẽ đi ra phòng khách theo lời của chồng. Anh chưa nói nhưng cô cũng đã cảm nhận được phần nào chuyện anh muốn đề cập. Cô chỉ không ngờ rằng chuyện lại đến nông nỗi ấy. “Chúng ta dừng lại thôi”, Huy nói mà không thể nhìn vào mắt vợ.

Thương hiệu gà rán được dân Việt ưa chuộng nhất lại thế này ư! quá khungkhiep

Thương hiệu gà rán được dân Việt ưa chuộng nhất lại thế này ư! quá khungkhiep hương hiệu Gà KFC đang vướng vào những bê bối nghiêm trọng trong thời gian gần đây, mới nhất là vụ phát hiện dòi lúc nhúc trong cánh gà. (ĐSPL) – Thương hiệu Gà rán KFC đang vướng vào những bê… Continue reading Thương hiệu gà rán được dân Việt ưa chuộng nhất lại thế này ư! quá khungkhiep

Lọ hoa trên bàn thờ đặt bên trái, bên phải hay chính giữa? Nhiều nhà làm sai bảo sao nghèo mãi

Lọ hoa trên bàn thờ đặt bên trái, bên phải hay chính giữa? Nhiều nhà làm sai bảo sao nghèo mãi Nhiều người dâng hoa lên bàn thờ nhưng không biết nên bài trí lọ hoa ở vị trí nào là chuẩn nhất, hãy cùng tìm hiểu. Thờ cúng ông bà tổ tiên là tín… Continue reading Lọ hoa trên bàn thờ đặt bên trái, bên phải hay chính giữa? Nhiều nhà làm sai bảo sao nghèo mãi

Gιữa Lễ Rước Xá Lợι LιпҺ TҺιȇпg, Sư Cȏ Đột NҺιȇп Quỳ Xuṓпg Đưa Lá TҺư Tṓ Cáo Gȃү CҺấп Độпg Giữa dòng người thành kính cúi đầu chiêm bái Xá Lợi Đức Phật tại chùa Tam Trúc, một sư cô với dáng vẻ run rẩy, áo nâu lam lấm lem, lặng lẽ tiến đến hàng rào an ninh. Không ai để ý cho đến khi bà kín đáo nhét một lá thư dính máu vào tay một viên cảnh sát trẻ, rồi lặng lẽ quay đi, hòa vào dòng người như chưa từng xuất hiện. Người đời thường tin rằng cửa Phật là chốn thanh tịnh, nơi nương tựa cuối cùng của những tâm hồn lạc lối. Vậy mà, trong ngày lễ rước Xá Lợi Phật, một bí mật kinh hoàng đã được hé lộ từ lá thư ấy. Sáng ngày 15 tháng 3 năm 2025, mặt trời vừa ló dạng, sương mù còn vấn vít trên mặt Hồ Tam Trúc phẳng lặng như gương. Tiếng chuông chùa ngân vang, hòa quyện cùng nhịp mõ đều đặn, tạo nên không gian linh thiêng. Hàng ngàn Phật tử từ khắp nơi đổ về, tay cầm nhang, tay lần tràng hạt, xếp hàng dài hướng về điện Tam Thế, nơi chuẩn bị tôn trí Xá Lợi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, vừa được cung nghinh từ chùa Quán Sứ, Hà Nội, về Tam Trúc. Không khí trang nghiêm xen lẫn xúc động, mỗi ánh mắt, mỗi bước chân đều toát lên sự thành kính. Lực lượng cảnh sát được bố trí dày đặc quanh khu vực chính điện. Đại úy Nguyễn Văn Phong, thuộc phòng cảnh sát cơ động tỉnh Hà Nam, được phân công chốt chặn tại khu vực Tam Quan Nội, nơi đoàn cung nghinh Xá Lợi chuẩn bị đi qua. Lúc 9 giờ 45 phút sáng, khi Phong đang kiểm tra đội hình, một sư cô trung niên, đầu cạo nhẵn, dáng gầy gò, khuôn mặt xạm nắng, lặng lẽ xuất hiện. Ánh mắt bà không an nhiên như các tu sĩ khác, mà mang một nỗi tuyệt vọng, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Sư cô tiến lại gần, không chen lấn, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt vào tay Phong một phong bì màu vàng nhạt, niêm phong bằng sáp đỏ. Trên vỏ thư, ba chữ “Gửi Cảnh Sát” run rẩy viết bằng mực đen. Phong định hỏi, nhưng sư cô đã quay đi, biến mất vào dòng người. Anh mở thư ngay sau khi đoàn cung nghinh tiến vào điện Tam Thế. Bên trong là một tờ giấy A4 gấp tư, chữ viết nguệch ngoạc, loang lổ vết máu hoặc nước. Nội dung ngắn gọn:… Bạn đọc tiếp câu chuyện tại phần bình luận 👇👇

Gιữa Lễ Rước Xá Lợι LιпҺ TҺιȇпg, Sư Cȏ Đột NҺιȇп Quỳ Xuṓпg Đưa Lá TҺư Tṓ Cáo Gȃү CҺấп Độпg   Gιữa Lễ Rước Xá Lợι LιпҺ TҺιȇпg, Sư Cȏ Đột NҺιȇп Quỳ Xuṓпg Đưa Lá TҺư Tṓ Cáo Gȃү CҺấп ĐộпgGiữa dòng người thành kính cúi đầu chiêm bái Xá Lợi Đức Phật tại chùa… Continue reading Gιữa Lễ Rước Xá Lợι LιпҺ TҺιȇпg, Sư Cȏ Đột NҺιȇп Quỳ Xuṓпg Đưa Lá TҺư Tṓ Cáo Gȃү CҺấп Độпg Giữa dòng người thành kính cúi đầu chiêm bái Xá Lợi Đức Phật tại chùa Tam Trúc, một sư cô với dáng vẻ run rẩy, áo nâu lam lấm lem, lặng lẽ tiến đến hàng rào an ninh. Không ai để ý cho đến khi bà kín đáo nhét một lá thư dính máu vào tay một viên cảnh sát trẻ, rồi lặng lẽ quay đi, hòa vào dòng người như chưa từng xuất hiện. Người đời thường tin rằng cửa Phật là chốn thanh tịnh, nơi nương tựa cuối cùng của những tâm hồn lạc lối. Vậy mà, trong ngày lễ rước Xá Lợi Phật, một bí mật kinh hoàng đã được hé lộ từ lá thư ấy. Sáng ngày 15 tháng 3 năm 2025, mặt trời vừa ló dạng, sương mù còn vấn vít trên mặt Hồ Tam Trúc phẳng lặng như gương. Tiếng chuông chùa ngân vang, hòa quyện cùng nhịp mõ đều đặn, tạo nên không gian linh thiêng. Hàng ngàn Phật tử từ khắp nơi đổ về, tay cầm nhang, tay lần tràng hạt, xếp hàng dài hướng về điện Tam Thế, nơi chuẩn bị tôn trí Xá Lợi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, vừa được cung nghinh từ chùa Quán Sứ, Hà Nội, về Tam Trúc. Không khí trang nghiêm xen lẫn xúc động, mỗi ánh mắt, mỗi bước chân đều toát lên sự thành kính. Lực lượng cảnh sát được bố trí dày đặc quanh khu vực chính điện. Đại úy Nguyễn Văn Phong, thuộc phòng cảnh sát cơ động tỉnh Hà Nam, được phân công chốt chặn tại khu vực Tam Quan Nội, nơi đoàn cung nghinh Xá Lợi chuẩn bị đi qua. Lúc 9 giờ 45 phút sáng, khi Phong đang kiểm tra đội hình, một sư cô trung niên, đầu cạo nhẵn, dáng gầy gò, khuôn mặt xạm nắng, lặng lẽ xuất hiện. Ánh mắt bà không an nhiên như các tu sĩ khác, mà mang một nỗi tuyệt vọng, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Sư cô tiến lại gần, không chen lấn, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt vào tay Phong một phong bì màu vàng nhạt, niêm phong bằng sáp đỏ. Trên vỏ thư, ba chữ “Gửi Cảnh Sát” run rẩy viết bằng mực đen. Phong định hỏi, nhưng sư cô đã quay đi, biến mất vào dòng người. Anh mở thư ngay sau khi đoàn cung nghinh tiến vào điện Tam Thế. Bên trong là một tờ giấy A4 gấp tư, chữ viết nguệch ngoạc, loang lổ vết máu hoặc nước. Nội dung ngắn gọn:… Bạn đọc tiếp câu chuyện tại phần bình luận 👇👇

Trong chuyến đi thi:ện nguy:ện, vị chủ tịch tình cờ gặp một ông lão khố:n kh:ó. Không ngờ, ông lão cất tiếng gọi anh bằng một cái tên x:a xă:m khiến anh bật khóc như trẻ nhỏ… Chiếc xe từ từ dừng lại bên con đường đất đỏ dẫn vào bản nhỏ. Mùi kh:ói bếp lẫn mùi ẩ:m m:ốc của núi rừng tràn qua khe cửa xe, khiến l:òng anh s:e l:ại. Dù đã từng đi qua biết bao nơi trong những chuyến thi:ện ng:uyện, lần này lại khiến anh b:ồi h:ồi một cách kỳ lạ. Chủ tịch Trịnh Minh Quân – người đàn ông bốn mươi lăm tuổi, thành đạt, l:ịch lã:m – bước xuống xe trong bộ sơ mi trắng đơn giản. Nhân viên trong đoàn cúi chào, anh chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt l:ặng l:ẽ quét qua xóm làng ng:hèo n:àn trước mặt. Có điều gì đó khiến anh cảm thấy quen thuộc, như một mảnh k:ý ứ:c x:a xưa đang gõ cửa. Anh đi bộ theo nhóm th:iện ng:uyện vào làng. Trẻ con chạy theo r:íu r:ít, người già chắp tay chào, vài thanh niên b:ẽn l:ẽn gật đầu. Những gói quà được phát, những lời cảm ơn được trao, nhưng ánh mắt Quân cứ ch:ốc ch:ốc lại dừng lại ở một túp lều r:ách n:át nơi cuối làng, tách biệt và lạ:nh lẽ:o. Người trong làng bảo: “Ở đó là ông lão m:ù tên Tám, sống một mình, ít giao tiếp, ai cho gì ăn nấy.” Quân bỗng ng:ẩn ng:ười, trái tim anh đ:ập lệ:ch một nhịp. Cái tên “Tám” ấy vang lên như một hồi chuông mờ xa. Không hiểu sao, anh lại quyết định một mình đến căn lều ấy sau buổi phát quà. Căn lều c:ũ k:ỹ trống ho:ác, chỉ có một người đàn ông gầ:y g:ò đang ngồi đan rổ. Nghe tiếng bước chân, ông ngẩng đầu, cặp mắt đ:ục n:gầu không hướng về ai cả. Giọng ông r:un ru:n: “Ai vậy? Cháu đến phát quà à?” Quân chưa kịp trả lời thì ông lão bỗng bật nói: “Quân… là mày đó hả? Trời đất… có phải là thằng Quân không?” Câu hỏi ấy như m:ũi d:ao xu:yên thẳng vào t:im anh. Anh đứng ch:ết tr:ân, toàn thân r:un lên, rồi bật khóc. “Ông… ông là ai… sao biết tên tôi?” – Anh nghẹn ngào, hai tay r:un rẩ:y. Ông lão vẫn không mở mắt, nhưng đôi m:ôi mấ:p m:áy như đang tìm kiếm ánh sáng từ trong k:ý ứ:c. “Tao là Tám… là người….👇

Trong chuyến đi thiện nguyện, vị chủ tịch tình cờ gặp một ông lão khốn khó. Không ngờ, ông lão cất tiếng gọi anh bằng một cái tên xa xăm khiến anh bật khóc như trẻ nhỏ… Chiếc xe từ từ dừng lại bên con đường đất đỏ dẫn vào bản nhỏ. Mùi khói bếp… Continue reading Trong chuyến đi thi:ện nguy:ện, vị chủ tịch tình cờ gặp một ông lão khố:n kh:ó. Không ngờ, ông lão cất tiếng gọi anh bằng một cái tên x:a xă:m khiến anh bật khóc như trẻ nhỏ… Chiếc xe từ từ dừng lại bên con đường đất đỏ dẫn vào bản nhỏ. Mùi kh:ói bếp lẫn mùi ẩ:m m:ốc của núi rừng tràn qua khe cửa xe, khiến l:òng anh s:e l:ại. Dù đã từng đi qua biết bao nơi trong những chuyến thi:ện ng:uyện, lần này lại khiến anh b:ồi h:ồi một cách kỳ lạ. Chủ tịch Trịnh Minh Quân – người đàn ông bốn mươi lăm tuổi, thành đạt, l:ịch lã:m – bước xuống xe trong bộ sơ mi trắng đơn giản. Nhân viên trong đoàn cúi chào, anh chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt l:ặng l:ẽ quét qua xóm làng ng:hèo n:àn trước mặt. Có điều gì đó khiến anh cảm thấy quen thuộc, như một mảnh k:ý ứ:c x:a xưa đang gõ cửa. Anh đi bộ theo nhóm th:iện ng:uyện vào làng. Trẻ con chạy theo r:íu r:ít, người già chắp tay chào, vài thanh niên b:ẽn l:ẽn gật đầu. Những gói quà được phát, những lời cảm ơn được trao, nhưng ánh mắt Quân cứ ch:ốc ch:ốc lại dừng lại ở một túp lều r:ách n:át nơi cuối làng, tách biệt và lạ:nh lẽ:o. Người trong làng bảo: “Ở đó là ông lão m:ù tên Tám, sống một mình, ít giao tiếp, ai cho gì ăn nấy.” Quân bỗng ng:ẩn ng:ười, trái tim anh đ:ập lệ:ch một nhịp. Cái tên “Tám” ấy vang lên như một hồi chuông mờ xa. Không hiểu sao, anh lại quyết định một mình đến căn lều ấy sau buổi phát quà. Căn lều c:ũ k:ỹ trống ho:ác, chỉ có một người đàn ông gầ:y g:ò đang ngồi đan rổ. Nghe tiếng bước chân, ông ngẩng đầu, cặp mắt đ:ục n:gầu không hướng về ai cả. Giọng ông r:un ru:n: “Ai vậy? Cháu đến phát quà à?” Quân chưa kịp trả lời thì ông lão bỗng bật nói: “Quân… là mày đó hả? Trời đất… có phải là thằng Quân không?” Câu hỏi ấy như m:ũi d:ao xu:yên thẳng vào t:im anh. Anh đứng ch:ết tr:ân, toàn thân r:un lên, rồi bật khóc. “Ông… ông là ai… sao biết tên tôi?” – Anh nghẹn ngào, hai tay r:un rẩ:y. Ông lão vẫn không mở mắt, nhưng đôi m:ôi mấ:p m:áy như đang tìm kiếm ánh sáng từ trong k:ý ứ:c. “Tao là Tám… là người….👇

Tȃп Һȏп vợ cҺồпg ƌaпg mặп пồпg tҺì Ьṓ cҺồпg gõ cửa, tȏι xám пgoét mặt kҺι пgҺe ȏпg пóι

Tȃп Һȏп vợ cҺồпg ƌaпg mặп пồпg tҺì Ьṓ cҺồпg gõ cửa, tȏι xám пgoét mặt kҺι пgҺe ȏпg пóι Khi hai vợ chồng đang mặn nồng, sắp đến đoạn cao trào thì tôi chợt nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa. Tôi vội vàng ngồi dậy mặc quần áo rồi bảo chồng ra mở… Continue reading Tȃп Һȏп vợ cҺồпg ƌaпg mặп пồпg tҺì Ьṓ cҺồпg gõ cửa, tȏι xám пgoét mặt kҺι пgҺe ȏпg пóι

Việt Nam Ghi Nhận 2 Ca Bệnh Kỳ Lạ: Nỗ Lực Của Bác Sĩ Gia.nh-Gia.t Sự Sống Từ Tu?Thần

Việt Nam Ghi Nhận 2 Ca Bệnh Kỳ Lạ: Nỗ Lực Của Bác Sĩ Gia.nh-Gia.t Sự Sống Từ Tu?Thần Vừa qua, Bệnh viện Tai Mũi Họng TPHCM vừa tiếp nhận điều trị và phẫu thuật nội soi mũi xoang thành công cho 2 trường hợp mắc căn bệnh hiếm gặp, theo như thông tin trên… Continue reading Việt Nam Ghi Nhận 2 Ca Bệnh Kỳ Lạ: Nỗ Lực Của Bác Sĩ Gia.nh-Gia.t Sự Sống Từ Tu?Thần

Sự thật về bức ảnh người đàn ông đưa vợ con sơ tán khỏi cơn lũ trên chiếc chậu chòng chành khiến nhiều người nghẹn ngào

Sự thật về bức ảnh người đàn ông đưa vợ con sơ tán khỏi cơn lũ trên chiếc chậu chòng chành khiến nhiều người nghẹn ngào Uỷ ban nhân dân xã Ngọc Linh, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang đã lên tiếng về bức ảnh đang gây bão cộng đồng mạng ngày hôm nay. Những… Continue reading Sự thật về bức ảnh người đàn ông đưa vợ con sơ tán khỏi cơn lũ trên chiếc chậu chòng chành khiến nhiều người nghẹn ngào

S-inh đích tôn về nhà nội ở cữ, con dâu đưa mẹ 5 triệu đi chợ để tẩm bổ: Đến bữa nhìn mâm cơm bà bê lên mà không dám động đũa, chiều hôm ấy dọn đồ về ngoại luôn

S-inh đích tôn về nhà nội ở cữ, con dâu đưa mẹ 5 triệu đi chợ để tẩm bổ: Đến bữa nhìn mâm cơm bà bê lên mà không dám động đũa, chiều hôm ấy dọn đồ về ngoại luôn Tâm sự của nàng dâu khi về nhà nội để sinh con, ở cữ đã… Continue reading S-inh đích tôn về nhà nội ở cữ, con dâu đưa mẹ 5 triệu đi chợ để tẩm bổ: Đến bữa nhìn mâm cơm bà bê lên mà không dám động đũa, chiều hôm ấy dọn đồ về ngoại luôn