CÓ THỂ LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG NGHÈO, NHƯNG TUYỆT ĐỐI ĐỪNG LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG VÔ TÂM, VÌ CUỘC VUI MÀ BỎ CẢ VỢ BẦU SẮP ĐẺ

CÓ THỂ LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG NGHÈO, NHƯNG TUYỆT ĐỐI ĐỪNG LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG VÔ TÂM, VÌ CUỘC VUI MÀ BỎ CẢ VỢ BẦU SẮP ĐẺ CÓ THỂ LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG NGHÈO, NHƯNG TUYỆT ĐỐI ĐỪNG LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG VÔ TÂM, VÌ CUỘC VUI MÀ BỎ CẢ VỢ BẦU SẮP ĐẺ Sự… Continue reading CÓ THỂ LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG NGHÈO, NHƯNG TUYỆT ĐỐI ĐỪNG LẤY MỘT NGƯỜI CHỒNG VÔ TÂM, VÌ CUỘC VUI MÀ BỎ CẢ VỢ BẦU SẮP ĐẺ

TikToker say rượu, đi ngược chiều, livestream khi bị cảnh sát giao thông kiểm tra

TikToker “Nam Birthday” say rượu, điều khiển xe đi ngược chiều và có những lời lẽ thiếu chuẩn mực.với lực lượng CSGT khi bị dừng xe kiểm tra. Báo VTV ngày 22/1 đăng bài: “TikToker say rượu, đi ngược chiều, livestream khi bị cảnh sát giao thông kiểm tra”, với nội dung sau: Khoảng 5h… Continue reading TikToker say rượu, đi ngược chiều, livestream khi bị cảnh sát giao thông kiểm tra

Không tin nổi màn ảnh Việt từng có mỹ nhân vào vai ni cô đẹp đến mức cả châu Á ngỡ ngàng! Nhan sắc hiện tại còn bất ngờ hơn

Không tin nổi màn ảnh Việ từng có mỹ nhân vào vai ni cô đẹp đến mức cả châu Á ngỡ ngàng! Nhan sắc hiện tại còn bất ngờ hơn 36 năm sau phim Biệt động Sài Gòn, “Ni cô Huyền Trang” giờ ra sao? Người ta thường nói “hồng nhan bạc phận”, nhưng dường như điều… Continue reading Không tin nổi màn ảnh Việt từng có mỹ nhân vào vai ni cô đẹp đến mức cả châu Á ngỡ ngàng! Nhan sắc hiện tại còn bất ngờ hơn

Những ngày cuối đời của anh rể, tôi bối rối khi anh gọi tôi vào phòng rồi đưa 3 tỷ cùng lời đề nghị rù-ng mình? Tôi có nên giúp anh?

Những ngày cuối đời của anh rể, tôi bối rối khi anh gọi tôi vào phòng rồi đưa 3 tỷ cùng lời đề nghị rù-ng mình? Tôi có nên giúp anh? Những ngày cuối đời của anh rể, tôi bối rối khi anh gọi tôi vào phòng rồi đưa 3 tỷ cùng lời đề nghị… Continue reading Những ngày cuối đời của anh rể, tôi bối rối khi anh gọi tôi vào phòng rồi đưa 3 tỷ cùng lời đề nghị rù-ng mình? Tôi có nên giúp anh?

Ngày càng nhiều phụ nữ thích ‘lên giường’ với 5 kiểu đàn ông này, không liên quan gì đến tiền bạc

Ngày càng nhiều phụ nữ thích ‘lên giường’ với 5 kiểu đàn ông này, không liên quan gì đến tiền bạc Trong xã hội hiện đại, khi quan niệm về tình yêu và hôn nhân ngày càng đa dạng, phụ nữ không còn đặt nặng yếu tố tài chính lên hàng đầu khi lựa chọn… Continue reading Ngày càng nhiều phụ nữ thích ‘lên giường’ với 5 kiểu đàn ông này, không liên quan gì đến tiền bạc

Đàn ông đến tuổi 60 thường khiến phụ nữ sợ, vì sao vậy?

Đàn ông đến tuổi 60 thường khiến phụ nữ sợ, vì sao vậy? Phụ nữ trẻ có dám ở bên cạnh những người đàn ông chênh lệch tuổi với mình? Sợ chênh lệch về tuổi tác Khoảng cách tuổi tác giữa đàn ông ở tuổi 50, 60 là vô cùng nhiều. Có sự khác biệt… Continue reading Đàn ông đến tuổi 60 thường khiến phụ nữ sợ, vì sao vậy?

B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ giống hệt mình… Tr::ời ơi… Hương đứng bên li/nh c/ữu, gầy rộc đi, đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều. Nhìn cô ấy trong bộ đồ ta/ng trắng toát, lòng tôi dấy lên một nỗi xót xa mơ hồ. Ngày xưa, tôi đã từng yêu người phụ nữ này biết bao nhiêu. Chúng tôi đã từng mơ về ngôi nhà và những đ/ứa tr/ẻ. Nhưng cuộc đời không như mơ. Ký ức ùa về như một cuốn phim quay chậm. Hai năm sau ngày cưới, tin vui vẫn bặt vô âm tín. Áp lực từ bố mẹ tôi ngày càng lớn, những lời bóng gió xa xôi về việc “thay mái” để có người nối dõi khiến không khí gia đình lúc nào cũng căng như dây đàn. Kết quả kh/ám cho thấy Hương khó ma/ng th/ai. Chúng tôi đã dốc cạn tiền bạc, bán cả những món đồ giá trị nhất để làm th/ụ ti/h nh/ân tạo. Một lần, hai lần, rồi ba lần… tất cả đều thất bại. Sự tú/ng qu/ẫn về kinh tế cộng với nỗi tuyệt vọng vô hình đã đẩy tôi ra xa Hương. Tôi h/èn nh/át. Thay vì ôm lấy vợ để cùng vượt qua gi/ông bã/o, tôi lại tìm đến rư//ợu và rồi ng/ã vào vòng tay của một người đàn bà khác trong cơ/n s//ay chán chường. Tôi đã nghĩ đó là lối thoát, hoặc tệ hơn, tôi ích kỷ muốn thử xem liệu mình có thể có con với người khác hay không. Hương biết chuyện. Cô ấy không đá/nh ghe/n, không ầm ĩ. Cô ấy chỉ lẳng lặng đặt tờ đơn ly hôn lên bàn. Lúc đó, thú thật, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi ký đơn, nghĩ rằng mình đã được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân không lối thoát này. Thắp xong nén hương cho mẹ vợ cũ, tôi định quay ra về ngay vì không muốn đối diện lâu với ánh mắt của họ hàng bên vợ cũ. Vừa bước nhanh ra sân, tâm trí còn đang mải miết với những suy nghĩ hỗn độn thì… “Ui da!” Một cú va chạm mạnh khiến tôi loạng choạng. Một đứa b/é tr/ai chừng 3t, đang mải đuổi theo quả bóng nhựa, đã la/o sầm vào chân tôi rồi ng/ã ng/ửa ra đất. Theo phản xạ, tôi vội cúi xuống đỡ thằ/ng b/é dậy, miệng rối rít: “Chú xin lỗi, cháu có đa/u không?” Thằ/ng b/é ngước lên, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn tôi. Và khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh tôi như sụp đổ… xem chi tiết dưới bình luận…👇

B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ giống hệt mình… Tr::ời ơi… B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ… Continue reading B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ giống hệt mình… Tr::ời ơi… Hương đứng bên li/nh c/ữu, gầy rộc đi, đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều. Nhìn cô ấy trong bộ đồ ta/ng trắng toát, lòng tôi dấy lên một nỗi xót xa mơ hồ. Ngày xưa, tôi đã từng yêu người phụ nữ này biết bao nhiêu. Chúng tôi đã từng mơ về ngôi nhà và những đ/ứa tr/ẻ. Nhưng cuộc đời không như mơ. Ký ức ùa về như một cuốn phim quay chậm. Hai năm sau ngày cưới, tin vui vẫn bặt vô âm tín. Áp lực từ bố mẹ tôi ngày càng lớn, những lời bóng gió xa xôi về việc “thay mái” để có người nối dõi khiến không khí gia đình lúc nào cũng căng như dây đàn. Kết quả kh/ám cho thấy Hương khó ma/ng th/ai. Chúng tôi đã dốc cạn tiền bạc, bán cả những món đồ giá trị nhất để làm th/ụ ti/h nh/ân tạo. Một lần, hai lần, rồi ba lần… tất cả đều thất bại. Sự tú/ng qu/ẫn về kinh tế cộng với nỗi tuyệt vọng vô hình đã đẩy tôi ra xa Hương. Tôi h/èn nh/át. Thay vì ôm lấy vợ để cùng vượt qua gi/ông bã/o, tôi lại tìm đến rư//ợu và rồi ng/ã vào vòng tay của một người đàn bà khác trong cơ/n s//ay chán chường. Tôi đã nghĩ đó là lối thoát, hoặc tệ hơn, tôi ích kỷ muốn thử xem liệu mình có thể có con với người khác hay không. Hương biết chuyện. Cô ấy không đá/nh ghe/n, không ầm ĩ. Cô ấy chỉ lẳng lặng đặt tờ đơn ly hôn lên bàn. Lúc đó, thú thật, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi ký đơn, nghĩ rằng mình đã được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân không lối thoát này. Thắp xong nén hương cho mẹ vợ cũ, tôi định quay ra về ngay vì không muốn đối diện lâu với ánh mắt của họ hàng bên vợ cũ. Vừa bước nhanh ra sân, tâm trí còn đang mải miết với những suy nghĩ hỗn độn thì… “Ui da!” Một cú va chạm mạnh khiến tôi loạng choạng. Một đứa b/é tr/ai chừng 3t, đang mải đuổi theo quả bóng nhựa, đã la/o sầm vào chân tôi rồi ng/ã ng/ửa ra đất. Theo phản xạ, tôi vội cúi xuống đỡ thằ/ng b/é dậy, miệng rối rít: “Chú xin lỗi, cháu có đa/u không?” Thằ/ng b/é ngước lên, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn tôi. Và khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh tôi như sụp đổ… xem chi tiết dưới bình luận…👇

Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con gái giám đốc, cô gái 25t lấy đại gã la/ng th//ang cho có chồng vì mẹ cô b//ệnh y///ếu lắm rồi. Thế nhưng ngày rước dâu thì cả họ nhà gái s//ốc ng//ất… Hương từng là niềm tự hào của mẹ – một cô gái hiền lành, học giỏi, đi làm sớm để phụ giúp gia đình. Suốt 5 năm yêu Trung, cô tin rằng chỉ cần mình chân thành, anh sẽ không rời bỏ mình vì tiền. Nhưng đời không như mơ. Hôm đó, Trung thẳng thừng nói: “Anh xin lỗi, anh không thể cưới em. Bố mẹ anh bắt cưới con gái giám đốc để mở rộng công ty. Anh… anh cũng hết yêu em rồi.” Năm năm thanh xuân, những ngày cùng anh ăn mì gói cuối tháng, gom góp từng đồng trả tiền trọ — hóa ra chỉ đáng một tấm danh thiếp của con gái nhà giàu. Đêm đó, cô đi lang thang trên cầu. Mưa tầm tã. Trong khoảnh khắc tu/yệt vọ/ng, Hương nhắm mắt, định la//o xuố//ng dò//ng x//e đang vun vút phía dưới thì bất ngờ có một bàn tay ké//o gi//ật lại. Một giọng khàn khàn vang lên: “Cô đi//ên à? Số/ng đã k//hổ, ch//ết rồi ai lo cho cha mẹ cô?”. Cô quay lại, thấy một người đàn ông g//ầy g//ò, á//o rá//ch, chân trần, mái tóc bết nước mưa. Gã la/ng tha/ng nhìn cô, ánh mắt vừa thươ/ng hạ/i vừa gi/ận d/ữ. “Cô tưởng ch//ết là hết à? Ch//ết dễ lắm, nhưng số//ng mới khó. Đời cô vẫn còn mẹ, còn tương lai. Đừng ng//u d//ại thế!”. Câu nói ấy như c//ái t//át tỉnh người. Hương bậ/t kh//óc nức nở. Gã không nói thêm, chỉ lặng lẽ che ô cho cô, rồi cùng cô ngồi suốt đêm bên gốc cây dưới mưa. Từ hôm đó, cô gặp lại anh ta vài lần ở khu nhà cũ. Anh giới thiệu tên mình là Tuấn. Không ai rõ anh từ đâu đến, chỉ biết ngày thì đi nhặt ve chai, tối về ngồi đọc sách trong công viên. Có gì đó ở Tuấn khiến Hương thấy bình yên lạ. Ba tháng sau, mẹ Hương – người phụ nữ đã nuôi cô khôn lớn – bị UT giai đoạn cuối. Nằm trên giư//ờng b//ệnh, bà nắm tay con gái, giọng y//ếu ớt: “Mẹ chỉ ước… trước khi đi, được thấy con mặc áo cô dâu…”. Hương cắ/n m/ôi, nước mắt chảy dài. Trong đầu cô chỉ lóe lên một ý nghĩ: “Lấy chồng cho mẹ vui, chứ cần gì sang h/èn nữa.” Thế rồi… Xem tiếp dưới bình luận…👇👇

Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con gái giám đốc, cô gái 25t lấy đại gã la/ng th//ang cho có chồng vì mẹ cô b//ệnh y///ếu lắm rồi. Thế nhưng ngày rước dâu thì cả họ nhà gái s//ốc ng//ất… Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con… Continue reading Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con gái giám đốc, cô gái 25t lấy đại gã la/ng th//ang cho có chồng vì mẹ cô b//ệnh y///ếu lắm rồi. Thế nhưng ngày rước dâu thì cả họ nhà gái s//ốc ng//ất… Hương từng là niềm tự hào của mẹ – một cô gái hiền lành, học giỏi, đi làm sớm để phụ giúp gia đình. Suốt 5 năm yêu Trung, cô tin rằng chỉ cần mình chân thành, anh sẽ không rời bỏ mình vì tiền. Nhưng đời không như mơ. Hôm đó, Trung thẳng thừng nói: “Anh xin lỗi, anh không thể cưới em. Bố mẹ anh bắt cưới con gái giám đốc để mở rộng công ty. Anh… anh cũng hết yêu em rồi.” Năm năm thanh xuân, những ngày cùng anh ăn mì gói cuối tháng, gom góp từng đồng trả tiền trọ — hóa ra chỉ đáng một tấm danh thiếp của con gái nhà giàu. Đêm đó, cô đi lang thang trên cầu. Mưa tầm tã. Trong khoảnh khắc tu/yệt vọ/ng, Hương nhắm mắt, định la//o xuố//ng dò//ng x//e đang vun vút phía dưới thì bất ngờ có một bàn tay ké//o gi//ật lại. Một giọng khàn khàn vang lên: “Cô đi//ên à? Số/ng đã k//hổ, ch//ết rồi ai lo cho cha mẹ cô?”. Cô quay lại, thấy một người đàn ông g//ầy g//ò, á//o rá//ch, chân trần, mái tóc bết nước mưa. Gã la/ng tha/ng nhìn cô, ánh mắt vừa thươ/ng hạ/i vừa gi/ận d/ữ. “Cô tưởng ch//ết là hết à? Ch//ết dễ lắm, nhưng số//ng mới khó. Đời cô vẫn còn mẹ, còn tương lai. Đừng ng//u d//ại thế!”. Câu nói ấy như c//ái t//át tỉnh người. Hương bậ/t kh//óc nức nở. Gã không nói thêm, chỉ lặng lẽ che ô cho cô, rồi cùng cô ngồi suốt đêm bên gốc cây dưới mưa. Từ hôm đó, cô gặp lại anh ta vài lần ở khu nhà cũ. Anh giới thiệu tên mình là Tuấn. Không ai rõ anh từ đâu đến, chỉ biết ngày thì đi nhặt ve chai, tối về ngồi đọc sách trong công viên. Có gì đó ở Tuấn khiến Hương thấy bình yên lạ. Ba tháng sau, mẹ Hương – người phụ nữ đã nuôi cô khôn lớn – bị UT giai đoạn cuối. Nằm trên giư//ờng b//ệnh, bà nắm tay con gái, giọng y//ếu ớt: “Mẹ chỉ ước… trước khi đi, được thấy con mặc áo cô dâu…”. Hương cắ/n m/ôi, nước mắt chảy dài. Trong đầu cô chỉ lóe lên một ý nghĩ: “Lấy chồng cho mẹ vui, chứ cần gì sang h/èn nữa.” Thế rồi… Xem tiếp dưới bình luận…👇👇

Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con… Cô giáo Lan năm ấy đã ngoài ba mươi, vẫn sống một mình trong căn phòng tập thể cũ của trường vùng ven. Lương giáo viên ít ỏi, bữa cơm chỉ đủ đạm bạc, nhưng lòng cô thì chưa bao giờ cạn yêu thương. Một chiều mưa tầm tã, trên bậc thềm trạm y tế xã, cô Lan nhìn thấy hai bé trai sinh đô//i quấn chung một tấm áo mỏng, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh chỉ có mảnh giấy nhàu nát: “Nhờ ai đó nuôi giúp, tôi không đủ khả năng…” Cô Lan bế cả hai lên, ti//m thắt lại. Từ giây phút ấy, cuộc đời cô rẽ sang một lối khác. Cô đặt tên cho hai em là Minh và Nam. Sáng cô đi dạy, trưa tranh thủ về nấu nồi cháo lớn, chiều lại dắt hai đứa ra ngã tư bán vé số. Những đêm mất điện, ba mẹ con ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Minh học giỏi Toán, Nam mê Vật lý và luôn hỏi cô: — “Cô ơi, sao máy bay lại bay được?” Cô Lan mỉm cười, xoa đầu: — “Vì có ước mơ nâng nó lên.” Nhiều năm trôi qua, Minh và Nam lớn lên trong tiếng rao vé số, trong những buổi phụ hồ cuối tuần, và trong những trang sách mượn từ thư viện trường. Cô Lan chưa từng mua cho mình chiếc váy mới, nhưng tiền học của hai con thì chưa bao giờ thiếu. Ngày Minh và Nam đậu vào trường đào tạo phi công, cô Lan khóc suốt đêm. Đó là lần đầu tiên cô cho phép mình tin rằng: hi sinh rồi sẽ có ngày nở hoa. Mười lăm năm sau, tại sân bay rộn ràng ánh đèn, hai chàng phi công trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề đứng đón một người phụ nữ tóc đã bạc nhiều. Cô Lan run run nhìn hai con, còn chưa kịp nói gì thì phía sau có một người đàn bà khác bước tới. Bà ta tự nhận là mẹ ruộ//t của Minh và Nam. Bà kể về những năm tháng túng quẫn, về quyết định bỏ con trong nước mắt. Cuối câu chuyện, bà đặt lên bàn phong bì 10 triệu đồng, nói là “tiền chi phí nuôi nấng ngày xưa”, rồi xin được nhận lại con. Sân bay bỗng lặng đi. Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát…(con tiếp dưới cmt)👇👇

Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con… Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa… Continue reading Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con… Cô giáo Lan năm ấy đã ngoài ba mươi, vẫn sống một mình trong căn phòng tập thể cũ của trường vùng ven. Lương giáo viên ít ỏi, bữa cơm chỉ đủ đạm bạc, nhưng lòng cô thì chưa bao giờ cạn yêu thương. Một chiều mưa tầm tã, trên bậc thềm trạm y tế xã, cô Lan nhìn thấy hai bé trai sinh đô//i quấn chung một tấm áo mỏng, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh chỉ có mảnh giấy nhàu nát: “Nhờ ai đó nuôi giúp, tôi không đủ khả năng…” Cô Lan bế cả hai lên, ti//m thắt lại. Từ giây phút ấy, cuộc đời cô rẽ sang một lối khác. Cô đặt tên cho hai em là Minh và Nam. Sáng cô đi dạy, trưa tranh thủ về nấu nồi cháo lớn, chiều lại dắt hai đứa ra ngã tư bán vé số. Những đêm mất điện, ba mẹ con ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Minh học giỏi Toán, Nam mê Vật lý và luôn hỏi cô: — “Cô ơi, sao máy bay lại bay được?” Cô Lan mỉm cười, xoa đầu: — “Vì có ước mơ nâng nó lên.” Nhiều năm trôi qua, Minh và Nam lớn lên trong tiếng rao vé số, trong những buổi phụ hồ cuối tuần, và trong những trang sách mượn từ thư viện trường. Cô Lan chưa từng mua cho mình chiếc váy mới, nhưng tiền học của hai con thì chưa bao giờ thiếu. Ngày Minh và Nam đậu vào trường đào tạo phi công, cô Lan khóc suốt đêm. Đó là lần đầu tiên cô cho phép mình tin rằng: hi sinh rồi sẽ có ngày nở hoa. Mười lăm năm sau, tại sân bay rộn ràng ánh đèn, hai chàng phi công trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề đứng đón một người phụ nữ tóc đã bạc nhiều. Cô Lan run run nhìn hai con, còn chưa kịp nói gì thì phía sau có một người đàn bà khác bước tới. Bà ta tự nhận là mẹ ruộ//t của Minh và Nam. Bà kể về những năm tháng túng quẫn, về quyết định bỏ con trong nước mắt. Cuối câu chuyện, bà đặt lên bàn phong bì 10 triệu đồng, nói là “tiền chi phí nuôi nấng ngày xưa”, rồi xin được nhận lại con. Sân bay bỗng lặng đi. Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát…(con tiếp dưới cmt)👇👇