Dũng ơi… Trí ơi… về với mẹ cha đi con… Giữa cánh đồng chiều lộng gió, nơi ngôi nhà mái ngói rêu phong nằm nép mình bên rặng tre già, người ta nghe thấy tiếng nức nở vọng ra từ căn nhà nhỏ cuối xóm. Ông Bản và bà Lệ — hai người đã ngoài 70 tuổi — đang ngồi bệt trước bàn thờ mới lập. Trên đó là hai di ảnh đặt cạnh nhau, gương mặt giống nhau như đúc. Hai cậu con trai sinh đôi của họ: Dũng và Trí. Cả làng ai cũng biết chuyện vợ chồng ông Bản hi//ếm mu//ộn. Sau hơn 40 năm ròng rã ch/ạy chữ/a khắp nơi, tưởng đã buông xuôi, thì một phép màu xảy ra: bà Lệ ma/ng th/ai đôi ở tuổi gần 50. Dũng và Trí ra đời trong niềm hân hoan không chỉ của gia đình mà cả xóm làng. Cả hai lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, chẳng bao giờ để cha mẹ phải phiền lòng. Mỗi lần có ai trêu: “Ông bà sinh con muộn thế, sau này ai nuôi ai?”, ông Bản lại cười rưng rưng: — “Không cần nuôi, chỉ cần được nhìn chúng nó lớn từng ngày là đủ mãn nguyện rồi.” Thế nhưng… hạnh phúc ấy không kéo dài trọn vẹn………………………….ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇

Dũng ơi… Trí ơi… về với mẹ cha đi con… Giữa cánh đồng chiều lộng gió, nơi ngôi nhà mái ngói rêu phong nằm nép mình bên rặng tre già, người ta nghe thấy tiếng nức nở vọng ra từ căn nhà nhỏ cuối xóm. Ông Bản và bà Lệ — hai người đã ngoài… Continue reading Dũng ơi… Trí ơi… về với mẹ cha đi con… Giữa cánh đồng chiều lộng gió, nơi ngôi nhà mái ngói rêu phong nằm nép mình bên rặng tre già, người ta nghe thấy tiếng nức nở vọng ra từ căn nhà nhỏ cuối xóm. Ông Bản và bà Lệ — hai người đã ngoài 70 tuổi — đang ngồi bệt trước bàn thờ mới lập. Trên đó là hai di ảnh đặt cạnh nhau, gương mặt giống nhau như đúc. Hai cậu con trai sinh đôi của họ: Dũng và Trí. Cả làng ai cũng biết chuyện vợ chồng ông Bản hi//ếm mu//ộn. Sau hơn 40 năm ròng rã ch/ạy chữ/a khắp nơi, tưởng đã buông xuôi, thì một phép màu xảy ra: bà Lệ ma/ng th/ai đôi ở tuổi gần 50. Dũng và Trí ra đời trong niềm hân hoan không chỉ của gia đình mà cả xóm làng. Cả hai lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, chẳng bao giờ để cha mẹ phải phiền lòng. Mỗi lần có ai trêu: “Ông bà sinh con muộn thế, sau này ai nuôi ai?”, ông Bản lại cười rưng rưng: — “Không cần nuôi, chỉ cần được nhìn chúng nó lớn từng ngày là đủ mãn nguyện rồi.” Thế nhưng… hạnh phúc ấy không kéo dài trọn vẹn………………………….ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇

Rùng mình công nghệ làm nước mắm giả! Mâm cơm nhà nào cũng phải ăn, cách phân biệt nước mắm thật giả ai cũng nên biết

Rùng mình công nghệ làm nước mắm giả! Mâm cơm nhà nào cũng phải ăn, cách phân biệt nước mắm thật giả ai cũng nên biết Vì sao cần phải nhận biết nước mắm thật – giả? Nước mắm từ lâu đã trở thành một loại gia vị không thể thiếu cho bữa ăn của gia… Continue reading Rùng mình công nghệ làm nước mắm giả! Mâm cơm nhà nào cũng phải ăn, cách phân biệt nước mắm thật giả ai cũng nên biết

Hôm ấy là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Không còn bài vở, không còn tiếng trống trường, chỉ còn tiếng gió, tiếng chim và những lời hẹn hò hồn nhiên của tuổi thơ. “Chiều nay ra sông đi, nước mát lắm!” Long rủ rê, nụ cười toe toét. Minh gật đầu, mắt sáng lên: “Ừ, tắm một cái cho quên mấy tháng học hành căng thẳng!” Duy quay sang cô em gái: “Lan, đi với anh không?” Lan gật đầu lia lịa, đôi mắt lấp lánh như ngọc: “Đi chứ! Em biết bơi rồi mà!” Không ai biết rằng, đó là lần cuối cùng họ cùng nhau cười đùa. Con đường đất dẫn ra sông Lệ ngoằn ngoèo qua những ruộng lúa xanh mướt, thơm mùi đất nứt nẻ vì nắng. Bốn đứa trẻ đạp xe song song, tiếng chuông xe lách cách hòa cùng tiếng gió. Chúng dừng lại ở một khúc sông uốn cong như dải lụa, nước lặng, bãi bồi mịn như nhung. Người dân trong làng thường ra đây giặt giũ, câu cá, còn bọn trẻ thì thích tắm mát. Minh vội vứt đôi dép lên bãi cỏ, chạy ùa xuống nước, vừa la to vừa vẫy nước tung tóe. Duy cẩn thận nắm tay Lan, từng bước dìu em xuống dòng sông. Long, với tính cách bạo dạn, nhào người bơi phăng phăng ra giữa sông. Tiếng cười của chúng vang vọng, xua tan mọi muộn phiền nhỏ bé của tuổi học trò. Nhưng không ai biết, giữa khúc sông ấy ẩn chứa một mối nguy chết người. Một xoáy nước ngầm, hậu quả của trận mưa lớn trước đó, đã khoét sâu vào lòng đất, tạo nên một hố tử thần đen ngòm dưới làn nước tưởng chừng hiền hòa. “Anh Duy ơi, em bị trôi!” Tiếng Lan vang lên the thé, nhưng bị át đi bởi tiếng ve và tiếng nước vỗ bờ. Duy quay lại, hoảng hốt khi thấy eem.. Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇

Ngàү Cuṓι Cùпg Của 4 Đứa Trẻ – Cȃu CҺuүệп lấү ƌι пước mắt của Һàпg trιệu пgườι Ngàү Cuṓι Cùпg Của 4 Đứa Trẻ – Cȃu CҺuүệп lấү ƌι пước mắt của Һàпg trιệu пgườι Vào một buổi chiều tưởng chừng như bình dị, dòng sông Lệ chảy êm ả qua làng Thanh Bình,… Continue reading Hôm ấy là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Không còn bài vở, không còn tiếng trống trường, chỉ còn tiếng gió, tiếng chim và những lời hẹn hò hồn nhiên của tuổi thơ. “Chiều nay ra sông đi, nước mát lắm!” Long rủ rê, nụ cười toe toét. Minh gật đầu, mắt sáng lên: “Ừ, tắm một cái cho quên mấy tháng học hành căng thẳng!” Duy quay sang cô em gái: “Lan, đi với anh không?” Lan gật đầu lia lịa, đôi mắt lấp lánh như ngọc: “Đi chứ! Em biết bơi rồi mà!” Không ai biết rằng, đó là lần cuối cùng họ cùng nhau cười đùa. Con đường đất dẫn ra sông Lệ ngoằn ngoèo qua những ruộng lúa xanh mướt, thơm mùi đất nứt nẻ vì nắng. Bốn đứa trẻ đạp xe song song, tiếng chuông xe lách cách hòa cùng tiếng gió. Chúng dừng lại ở một khúc sông uốn cong như dải lụa, nước lặng, bãi bồi mịn như nhung. Người dân trong làng thường ra đây giặt giũ, câu cá, còn bọn trẻ thì thích tắm mát. Minh vội vứt đôi dép lên bãi cỏ, chạy ùa xuống nước, vừa la to vừa vẫy nước tung tóe. Duy cẩn thận nắm tay Lan, từng bước dìu em xuống dòng sông. Long, với tính cách bạo dạn, nhào người bơi phăng phăng ra giữa sông. Tiếng cười của chúng vang vọng, xua tan mọi muộn phiền nhỏ bé của tuổi học trò. Nhưng không ai biết, giữa khúc sông ấy ẩn chứa một mối nguy chết người. Một xoáy nước ngầm, hậu quả của trận mưa lớn trước đó, đã khoét sâu vào lòng đất, tạo nên một hố tử thần đen ngòm dưới làn nước tưởng chừng hiền hòa. “Anh Duy ơi, em bị trôi!” Tiếng Lan vang lên the thé, nhưng bị át đi bởi tiếng ve và tiếng nước vỗ bờ. Duy quay lại, hoảng hốt khi thấy eem.. Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇

Tình cờ gặp mẹ vợ cũ, tôi rút 5 triệu biếu bà thì cứng họng với câu nói và thái độ của vợ mới

Tình cờ gặp mẹ vợ cũ, tôi rút 5 triệu biếu bà thì cứng họng với câu nói và thái độ của vợ mới Tôi và vợ cũ ly hôn được 5 năm rồi. Chúng tôi chưa có con chung nên việc thỏa thuận ly hôn cũng tiến hành rất nhanh và thuận lợi. Điều… Continue reading Tình cờ gặp mẹ vợ cũ, tôi rút 5 triệu biếu bà thì cứng họng với câu nói và thái độ của vợ mới

Trắc nghiệm tâm lý: Bà nào trong bốn bà trông hạnh phúc nhất? Bạn may mắn thế nào khi về già?

Trắc nghiệm tâm lý: Bà nào trong bốn bà trông hạnh phúc nhất? Bạn may mắn thế nào khi về già? Hãy cùng nhìn vào 4 bức ảnh dưới đây và cảm nhận trong số bốn bà, bà nào nhìn hạnh phúc nhất. Đáp án sẽ nói cho bạn biết câu trả lời. A. A. Điều… Continue reading Trắc nghiệm tâm lý: Bà nào trong bốn bà trông hạnh phúc nhất? Bạn may mắn thế nào khi về già?

Ngày con tôi đầy tháng, em dâu đưa ra 2 tờ giấy, tôi tròn mắt khi đọc dòng chữ trên đó

Ngày con tôi đầy tháng, em dâu đưa ra 2 tờ giấy, tôi tròn mắt khi đọc dòng chữ trên đó Năm nay, gia đình tôi hạnh phúc chào đón sự ra đời của cô con gái, như vậy là nhà tôi đã có đủ nếp đủ tẻ. Để kỷ niệm ngày đầy tháng của… Continue reading Ngày con tôi đầy tháng, em dâu đưa ra 2 tờ giấy, tôi tròn mắt khi đọc dòng chữ trên đó

Mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

Mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng Tặng quà Tết thông gia xong, tôi vội vã ra bến xe để về quê. Giữa đường, bỗng nhớ đến món quà nhỏ con dì muốn gửi cho cháu ngoại, tôi quay ngược lại và sững sờ với những gì nhìn… Continue reading Mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

Chính thức tạm biệt “l:ạp x ưởng nướng đá” h:ot h:it: 2,7 tấn hàng hiện đang “tắc biên” tại Lạng Sơn, chuyên gia đưa c:ảnh b:áo từ giờ có cho cũng không dám ăn

Chính thức tạm biệt “l:ạp x ưởng nướng đá” h:ot h:it: 2,7 tấn hàng hiện đang “tắc biên” tại Lạng Sơn, chuyên gia đưa c:ảnh b:áo từ giờ có cho cũng không dám ăn Chính thức tạm biệt “l:ạp x ưởng nướng đá” h:ot h:it: 2,7 tấn hàng hiện đang “tắc biên” tại Lạng Sơn,… Continue reading Chính thức tạm biệt “l:ạp x ưởng nướng đá” h:ot h:it: 2,7 tấn hàng hiện đang “tắc biên” tại Lạng Sơn, chuyên gia đưa c:ảnh b:áo từ giờ có cho cũng không dám ăn

Hé l-ộ nguyên nhân cái ch-ế-t của Xuân Mai: Th:ương quá

Hé l-ộ nguyên nhân cái ch-ế-t của Xuân Mai: Th:ương quá Qua đời ở tuổi 29, sự ra đi của người mẫu Xuân Mai khiến đồng nghiệp bàng hoàng, khán giả tiếc thương. Người mẫu Xuân Mai qua đời ở tuổi 29 vì ung thư trực tràng giai đoạn cuốiSau thời gian điều trị, người… Continue reading Hé l-ộ nguyên nhân cái ch-ế-t của Xuân Mai: Th:ương quá

Bàn Học Vẫn Ở Đó, Nhưng Không Còn Cháu – Thầy Cô Và Cả Lớp Khóc Nấc Trong Ngày Vắng Bóng Em…. Nỗi đau mất đi một đứa con là nỗi đau không gì có thể diễn tả, một vết thương lòng không thể nào bù đắp. Nỗi đau ấy càng trở nên sâu sắc hơn khi cô bé ra đi mãi mãi ở tuổi đời còn quá trẻ, mới chỉ 12 năm. Cha mẹ em khóc cạn nước mắt, trái tim như tan nát khi phải đối diện với sự mất mát không thể nguôi ngoai. Không chỉ gia đình, mà cả những người xung quanh, từ thầy cô đến bạn bè, đều chìm trong nỗi đau thương và không khí u buồn bao trùm. Cô bé Nguyễn Minh Anh, sinh ngày 15 tháng 8 năm 2012, quê ở thôn Hòa Bình, xã An Phú, huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng, là niềm hy vọng lớn lao của gia đình. Minh Anh là một cô bé khỏe mạnh, ngoan ngoãn, hiền lành và tràn đầy yêu thương. Em không chỉ học giỏi, luôn đứng đầu lớp, mà còn sống hòa đồng, vui vẻ với bạn bè. Các thầy cô ở trường Tiểu học An Phú quý mến em vì sự chăm chỉ và lễ phép, trong khi các bạn đồng trang lứa yêu thương em vì tính cách gần gũi và tấm lòng trong sáng. Minh Anh còn là một thành viên tích cực trong các hoạt động của nhà thờ giáo xứ An Phú, nơi em được mọi người xem như một thiên thần nhỏ, luôn mang lại niềm vui và hy vọng. Cuộc sống đang trôi qua yên bình, đầy ắp tiếng cười, thì bất ngờ, Minh Anh bị phát hiện… Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇

Bàn Học Vẫn Ở Đó, Nhưng Không Còn Cháu – Thầy Cô Và Cả Lớp Khóc Nấc Trong Ngày Vắng Bóng Em Nỗi đau mất đi một đứa con là nỗi đau không gì có thể diễn tả, một vết thương lòng không thể nào bù đắp. Nỗi đau ấy càng trở nên sâu sắc… Continue reading Bàn Học Vẫn Ở Đó, Nhưng Không Còn Cháu – Thầy Cô Và Cả Lớp Khóc Nấc Trong Ngày Vắng Bóng Em…. Nỗi đau mất đi một đứa con là nỗi đau không gì có thể diễn tả, một vết thương lòng không thể nào bù đắp. Nỗi đau ấy càng trở nên sâu sắc hơn khi cô bé ra đi mãi mãi ở tuổi đời còn quá trẻ, mới chỉ 12 năm. Cha mẹ em khóc cạn nước mắt, trái tim như tan nát khi phải đối diện với sự mất mát không thể nguôi ngoai. Không chỉ gia đình, mà cả những người xung quanh, từ thầy cô đến bạn bè, đều chìm trong nỗi đau thương và không khí u buồn bao trùm. Cô bé Nguyễn Minh Anh, sinh ngày 15 tháng 8 năm 2012, quê ở thôn Hòa Bình, xã An Phú, huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng, là niềm hy vọng lớn lao của gia đình. Minh Anh là một cô bé khỏe mạnh, ngoan ngoãn, hiền lành và tràn đầy yêu thương. Em không chỉ học giỏi, luôn đứng đầu lớp, mà còn sống hòa đồng, vui vẻ với bạn bè. Các thầy cô ở trường Tiểu học An Phú quý mến em vì sự chăm chỉ và lễ phép, trong khi các bạn đồng trang lứa yêu thương em vì tính cách gần gũi và tấm lòng trong sáng. Minh Anh còn là một thành viên tích cực trong các hoạt động của nhà thờ giáo xứ An Phú, nơi em được mọi người xem như một thiên thần nhỏ, luôn mang lại niềm vui và hy vọng. Cuộc sống đang trôi qua yên bình, đầy ắp tiếng cười, thì bất ngờ, Minh Anh bị phát hiện… Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇