1. ĐÀN ÔNG THƯƠNG VỢ: sẽ luôn lắng nghe dù có thể lâu lâu mới hiểu. Nhưng thà thế còn hơn để thằng khác lắng nghe và nhân tiện làm chồng chốc lát với vợ mình. ĐÀN ÔNG KHÔNG THƯƠNG VỢ: sẽ luôn nghĩ rằng đàn bà là cái loại lắm mồm. Kệ nó đi!… Continue reading Đàn ông thương vợ và đàn ông không thương vợ.
Danh mục: Đời Sống
CҺa ȏпg ta Ьảo: Mộ kҺȏпg ƌầu tҺì coп cҺáu пgҺèo, cáo caпҺ mộ Ьa ƌờι saпg, vì sao?
CҺa ȏпg ta Ьảo: Mộ kҺȏпg ƌầu tҺì coп cҺáu пgҺèo, cáo caпҺ mộ Ьa ƌờι saпg, vì sao? CҺa ȏпg ta Ьảo: Mộ kҺȏпg ƌầu tҺì coп cҺáu пgҺèo, cáo caпҺ mộ Ьa ƌờι saпg, vì sao?” Người xưa tin rằng, tình trạng của mộ phần có thể ảnh hưởng ᵭḗn sự phát triển… Continue reading CҺa ȏпg ta Ьảo: Mộ kҺȏпg ƌầu tҺì coп cҺáu пgҺèo, cáo caпҺ mộ Ьa ƌờι saпg, vì sao?
Coca-Cola bị thu hồi khắp châu Âu do nhiễm clo ở mức cao, Việt Nam vẫn bán tràn lan, uống vào gây cảm giác gì?
Coca-Cola bị thu hồi khắp châu Âu do nhiễm clo ở mức cao, Việt Nam vẫn bán tràn lan, uống vào gây cảm giác gì? Coca-Cola thu hồi hàng loạt sản phẩm tại châu Âu do nhiễm clo ở mức cao Đơn vị đóng chai của Coca-Cola ở châu Âu ngày 27/1 thông báo đã… Continue reading Coca-Cola bị thu hồi khắp châu Âu do nhiễm clo ở mức cao, Việt Nam vẫn bán tràn lan, uống vào gây cảm giác gì?
Hạnh phúc không phải là có tất cả những gì bạn muốn, mà là trân trọng những gì bạn đang có.
Hạnh phúc không phải là có tất cả những gì bạn muốn, mà là trân trọng những gì bạn đang có. ĐỌC VÀ SUY NGẪM… – Người nghèo nói: Có tiền là hạnh phúc – Người tàn tật nói : Đi được là hạnh phúc – Người mù nói : Nhìn được là hạnh phúc… Continue reading Hạnh phúc không phải là có tất cả những gì bạn muốn, mà là trân trọng những gì bạn đang có.
Ghi nhận ba trường hợp đầu tiên nh:iễm HMPV bên ngoài Trung Quốc
Ghi nhận ba trường hợp đầu tiên nh:iễm HMPV bên ngoài Trung Quốc Giới chức Ấn Độ chỉ đạo theo dõi chặt chẽ virus HMPV (Human Metapneumovirus) sau khi phát hiện ba trường hợp dương tính. Ngày 7/1/2025, báo VnExpress đã đăng tải bài viết với tiêu đề: “Ấn Độ ghi nhận ba trường hợp… Continue reading Ghi nhận ba trường hợp đầu tiên nh:iễm HMPV bên ngoài Trung Quốc
Cơn bão tồi tệ nhất trong 100 năm Milton sắp đổ bộ, dự báo thành “thảm họa thiên văn”: Chuyên gia bật khóc trên sóng trực tiếp, thúc giục hàng triệu dân sơ tán khẩn
Cơn bão tồi tệ nhất trong 100 năm Milton sắp đổ bộ, dự báo thành “thảm họa thiên văn”: Chuyên gia bật khóc trên sóng trực tiếp, thúc giục hàng triệu dân sơ tán khẩn “Nếu bạn chọn ở lại một trong những khu vực sơ tán đó, bạn sẽ chết”, thị trưởng thành phố… Continue reading Cơn bão tồi tệ nhất trong 100 năm Milton sắp đổ bộ, dự báo thành “thảm họa thiên văn”: Chuyên gia bật khóc trên sóng trực tiếp, thúc giục hàng triệu dân sơ tán khẩn
Mưa lớn sập tường cao gần 3m ở đám ta/ng khiến 6 người th/iệt m//ạng tại chỗ
Mưa lớn sập tường cao gần 3m ở đám tang khiến 6 người thiệt mạng tại chỗ Bức tường bất ngờ đổ sập trong đám tang ở Vân Nam (Trung Quốc) khiến 6 người thiệt mạng tại chỗ. Sau gần 2 tháng, chính quyền địa phương chưa công bố báo cáo điều tra. Hồi giữa… Continue reading Mưa lớn sập tường cao gần 3m ở đám ta/ng khiến 6 người th/iệt m//ạng tại chỗ
Mỗi lần giỗ cha, mẹ đều khóc nức nở, cho đến một hôm chị gái tôi tìm được lá thư của ông ở góc bà;/n th;/ờ “Đừng tin hết những gì mẹ các con kể”, thì chị em tôi mới tá hỏa phát hiện ra… Mỗi năm, đến ngày giỗ cha, không khí trong nhà lại trĩu nặng. Mẹ tôi – người phụ nữ mạnh mẽ và kiệm lời suốt cả cuộc đời – lại như biến thành một người khác. Bà không ăn, không nói, chỉ ngồi trước bàn thờ mà khóc nức nở. Những tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ như xuyên qua từng mạch gỗ, thấm vào không gian khiến cả ba chị em tôi chỉ biết im lặng. Tôi từng hỏi, “Cha mất vì ta;/i nạ;/n thật sao mẹ?” Mẹ chỉ lặng thinh, ánh mắt đỏ hoe lảng tránh. Mỗi lần nhắc đến cha, mẹ đều kể một câu chuyện giống nhau – rằng cha mất do ta-/i nạ;/n giao thông khi đang trên đường đi làm về. Một vụ t;/ai n//ạn bất ngờ, không ai ngờ trước. Chúng tôi tin, suốt 15 năm. Cho đến ngày hôm ấy… Chị tôi – con gái lớn nhất trong nhà – vô tình tìm thấy một lá thư cũ trong góc khuất phía sau bát hương trên b;/àn t-hờ cha. Tờ giấy đã ố vàng, nhưng nét chữ thì vẫn rõ ràng. Là nét chữ của cha. Chị cầm lá thư mà run lên bần bật, gọi hai đứa em đến đọc cùng. Dòng đầu tiên khiến chúng tôi ch;/ết lặng: “Nếu các con đọc được lá thư này, thì hãy nhớ: Đừng tin hết những gì mẹ các con kể.” Cha không hề nhắc đến tai nạn. Ông dặn nếu chúng tôi thực sự muốn biết sự thật, hãy tìm đến căn phòng áp mái – nơi bị khóa suốt nhiều năm qua. Tôi và chị em tôi nhìn nhau. Tim đập dồn dập. Đêm ấy, khi mẹ ngủ, chúng tôi len lén mở khóa căn gác cũ. Điều khủ;/ng khiế-p nhất cuối cùng cũng hiện ra trước mặt 👇👇
Mỗi lần giỗ cha, mẹ đều khóc nức nở, cho đến một hôm chị gái tôi tìm được lá thư của ông ở góc bà;/n th;/ờ Mỗi năm, đến ngày giỗ cha, không khí trong nhà lại trĩu nặng. Mẹ tôi – người phụ nữ mạnh mẽ và kiệm lời suốt cả cuộc đời –… Continue reading Mỗi lần giỗ cha, mẹ đều khóc nức nở, cho đến một hôm chị gái tôi tìm được lá thư của ông ở góc bà;/n th;/ờ “Đừng tin hết những gì mẹ các con kể”, thì chị em tôi mới tá hỏa phát hiện ra… Mỗi năm, đến ngày giỗ cha, không khí trong nhà lại trĩu nặng. Mẹ tôi – người phụ nữ mạnh mẽ và kiệm lời suốt cả cuộc đời – lại như biến thành một người khác. Bà không ăn, không nói, chỉ ngồi trước bàn thờ mà khóc nức nở. Những tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ như xuyên qua từng mạch gỗ, thấm vào không gian khiến cả ba chị em tôi chỉ biết im lặng. Tôi từng hỏi, “Cha mất vì ta;/i nạ;/n thật sao mẹ?” Mẹ chỉ lặng thinh, ánh mắt đỏ hoe lảng tránh. Mỗi lần nhắc đến cha, mẹ đều kể một câu chuyện giống nhau – rằng cha mất do ta-/i nạ;/n giao thông khi đang trên đường đi làm về. Một vụ t;/ai n//ạn bất ngờ, không ai ngờ trước. Chúng tôi tin, suốt 15 năm. Cho đến ngày hôm ấy… Chị tôi – con gái lớn nhất trong nhà – vô tình tìm thấy một lá thư cũ trong góc khuất phía sau bát hương trên b;/àn t-hờ cha. Tờ giấy đã ố vàng, nhưng nét chữ thì vẫn rõ ràng. Là nét chữ của cha. Chị cầm lá thư mà run lên bần bật, gọi hai đứa em đến đọc cùng. Dòng đầu tiên khiến chúng tôi ch;/ết lặng: “Nếu các con đọc được lá thư này, thì hãy nhớ: Đừng tin hết những gì mẹ các con kể.” Cha không hề nhắc đến tai nạn. Ông dặn nếu chúng tôi thực sự muốn biết sự thật, hãy tìm đến căn phòng áp mái – nơi bị khóa suốt nhiều năm qua. Tôi và chị em tôi nhìn nhau. Tim đập dồn dập. Đêm ấy, khi mẹ ngủ, chúng tôi len lén mở khóa căn gác cũ. Điều khủ;/ng khiế-p nhất cuối cùng cũng hiện ra trước mặt 👇👇
Diễn viên Trương Ngọc Ánh bị bắt
Ngày 31/10/2025, Cơ quan Cảnh sát điều tra (Phòng Cảnh sát kinh tế) Công an TP. HCM đã ra Quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành Lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Trương Ngọc Ánh (nghệ sĩ, diễn viên) để điều tra về hành vi “Lạm… Continue reading Diễn viên Trương Ngọc Ánh bị bắt
Mẹ chồng dặn con dâu không được mở ngăn tủ cuối giường suốt 20 năm trời cho đến ngày bà trúng gió r;/a đi đ/ột ng;/ột, cả nhà mang đi đ/ốt chiếc giường thì ngăn tủ s/ộc lên mùi hô/;i tan-h, thật không ngờ trong đó là… Ngay từ ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng tôi đã chỉ thẳng vào chiếc giường gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng: “Giường này là gia truyền. Con muốn làm gì thì làm, nhưng cấm tuyệt đối mở ngăn tủ cuối giường. Nhớ cho kỹ.” Tôi r;/ng m//ình. Không phải vì lời dặn, mà vì ánh mắt của bà khi nói câu đó – không phải s;/ợ hãi, mà là đ-e dọ-a. Suốt 20 năm làm dâu, tôi luôn nghe lời. Dù bao lần lau chùi, dọn dẹp, tôi chưa một lần dám mở ngăn tủ ấy. Chồng tôi cũng chẳng bao giờ đụng đến. Khi tôi hỏi, anh chỉ ậm ừ: “Mẹ nói gì thì cứ làm theo, đừng tò mò.” Cho đến một buổi sáng mùa đông, mẹ chồng tôi ngã quỵ trong bếp. Bà bị trú/ng g/ió nặng, hô;/n mê chỉ vài tiếng rồi… mất. Không một lời trăn trối. Tang lễ vừa xong, mọi người bắt đầu thu dọn căn phòng cũ của bà. Anh chồng tôi nói như trút được gánh nặng: “Thôi, vứt cái giường cũ đó đi. Gỗ mối mọt hết rồi, giữ lại làm gì.” Cả nhà đồng ý. Họ khiêng chiếc giường ra sân, châm lửa. Nhưng đến khi ngọn lửa bén đến ngăn tủ cuối giường… có chuyện lạ xảy ra. Một tiếng “bụp” vang lên – như có gì bị bật nắp. Rồi từ trong ngăn tủ, một luồng khí đen kịt phả ra, kéo theo mùi hô/i ta/nh đến nghẹt thở. Cả nhà hoả;ng lo;ạn. Một người lấy xà beng cạy hẳn ngăn tủ ra. Và rồi… chúng tôi đứng ch;/ết lặ/ng… 👇👇
Mẹ chồng dặn con dâu không được mở ngăn tủ cuối giường suốt 20 năm trời cho đến ngày bà trúng gió r;/a đi đ/ột ng;/ột Ngay từ ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng tôi đã chỉ thẳng vào chiếc giường gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng: “Giường này là gia truyền. Con muốn… Continue reading Mẹ chồng dặn con dâu không được mở ngăn tủ cuối giường suốt 20 năm trời cho đến ngày bà trúng gió r;/a đi đ/ột ng;/ột, cả nhà mang đi đ/ốt chiếc giường thì ngăn tủ s/ộc lên mùi hô/;i tan-h, thật không ngờ trong đó là… Ngay từ ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng tôi đã chỉ thẳng vào chiếc giường gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng: “Giường này là gia truyền. Con muốn làm gì thì làm, nhưng cấm tuyệt đối mở ngăn tủ cuối giường. Nhớ cho kỹ.” Tôi r;/ng m//ình. Không phải vì lời dặn, mà vì ánh mắt của bà khi nói câu đó – không phải s;/ợ hãi, mà là đ-e dọ-a. Suốt 20 năm làm dâu, tôi luôn nghe lời. Dù bao lần lau chùi, dọn dẹp, tôi chưa một lần dám mở ngăn tủ ấy. Chồng tôi cũng chẳng bao giờ đụng đến. Khi tôi hỏi, anh chỉ ậm ừ: “Mẹ nói gì thì cứ làm theo, đừng tò mò.” Cho đến một buổi sáng mùa đông, mẹ chồng tôi ngã quỵ trong bếp. Bà bị trú/ng g/ió nặng, hô;/n mê chỉ vài tiếng rồi… mất. Không một lời trăn trối. Tang lễ vừa xong, mọi người bắt đầu thu dọn căn phòng cũ của bà. Anh chồng tôi nói như trút được gánh nặng: “Thôi, vứt cái giường cũ đó đi. Gỗ mối mọt hết rồi, giữ lại làm gì.” Cả nhà đồng ý. Họ khiêng chiếc giường ra sân, châm lửa. Nhưng đến khi ngọn lửa bén đến ngăn tủ cuối giường… có chuyện lạ xảy ra. Một tiếng “bụp” vang lên – như có gì bị bật nắp. Rồi từ trong ngăn tủ, một luồng khí đen kịt phả ra, kéo theo mùi hô/i ta/nh đến nghẹt thở. Cả nhà hoả;ng lo;ạn. Một người lấy xà beng cạy hẳn ngăn tủ ra. Và rồi… chúng tôi đứng ch;/ết lặ/ng… 👇👇