Thương tâm: Mẹ khóc ngất bên th;i thể con gái học lớp 7 bị ta;i nạ;n

Thương tâm: Mẹ khóc ngất bên th;i thể con gái học lớp 7 bị ta;i nạ;n Sau buổi tập văn nghệ, bé gái học lớp 7 được anh trai đón về thì gặp tai nạ;n. Báo Pháp luật ngày 15/01 đưa thông tin với tiêu đề: “Thương tâm: Mẹ khóc ngất bên th;i thể con… Continue reading Thương tâm: Mẹ khóc ngất bên th;i thể con gái học lớp 7 bị ta;i nạ;n

Mức ph:ạt không “vẫy tay” khi sang đường mới nhất 2025

Mức ph:ạt không “vẫy tay” khi sang đường mới nhất 2025 Nhiều người cho rằng, khi các mức phạt giao thông tăng cao thì đi bộ là một trong những lựa chọn an toàn. Tuy nhiên, từ 01/01/2025, rất nhiều quy định mới mà người đi bộ cũng phải chú ý, đặc biệt là quy… Continue reading Mức ph:ạt không “vẫy tay” khi sang đường mới nhất 2025

Mức ph:ạt chính thức đối với xe máy không có gương chiếu hậu từ 01/2025

Mức ph:ạt chính thức đối với xe máy không có gương chiếu hậu từ 01/2025 Được quy định tại Nghị định 168/2024/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính về trật tự an toàn giao thông đường bộ; trừ điểm, phục hồi điểm giấy phép lái Theo đó tại điểm a khoản 1 Điều 14 Nghị… Continue reading Mức ph:ạt chính thức đối với xe máy không có gương chiếu hậu từ 01/2025

Sai lầm lớn nhất của đời tôi là chia thừa kế sớm cho các con. Bán mảnh đất 500m2 cho 2 thằng con xong xuôi. Tôi chuyển đến nhà con trưởng ở, con dâu đề nghị đóng mỗi tháng 5 triệu tiền cộng tiền điện nước… Lường được ngày này, tôi chảy nước mắt đưa ra tờ giấy khiến 2 thằng con qu-ỳ lạ-y xin tha…

Sai lầm lớn nhất của đời tôi là chia thừa kế sớm cho các con. Bán mảnh đất 500m2 cho 2 thằng con xong xuôi. Tôi chuyển đến nhà con trưởng ở, con dâu đề nghị đóng mỗi tháng 5 triệu tiền cộng tiền điện nước… Lường được ngày này, tôi chảy nước mắt đưa… Continue reading Sai lầm lớn nhất của đời tôi là chia thừa kế sớm cho các con. Bán mảnh đất 500m2 cho 2 thằng con xong xuôi. Tôi chuyển đến nhà con trưởng ở, con dâu đề nghị đóng mỗi tháng 5 triệu tiền cộng tiền điện nước… Lường được ngày này, tôi chảy nước mắt đưa ra tờ giấy khiến 2 thằng con qu-ỳ lạ-y xin tha…

Lộ ảnh cực hiếm của Á hậu Phương Nhi và chồng sắp cưới đi du lịch Phú Quốc

Lộ ảnh cực hiếm của Á hậu Phương Nhi và chồng sắp cưới đi du lịch Phú Quốc Khoảnh khắc lãng mạn, ngọt ngào của Á hậu Phương Nhi và bạn trai thiếu gia khi đi du lịch cùng nhau khiến nhiều người xuýt xoa. Theo Saostar ngày 15/1 có bài Lộ ảnh cực hiếm… Continue reading Lộ ảnh cực hiếm của Á hậu Phương Nhi và chồng sắp cưới đi du lịch Phú Quốc

Từ 1/1/2025, mô tô và xe gắn máy sẽ phải kiểm định khí thải?

Từ 1/1/2025, mô tô và xe gắn máy sẽ phải kiểm định khí thải Luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ vừa được Quốc hội thông qua, có hiệu lực từ ngày 1/1/2025, quy định xe máy sẽ phải thực hiện kiểm định khí thải.  Luật Trật tự, an toàn giao thông đường… Continue reading Từ 1/1/2025, mô tô và xe gắn máy sẽ phải kiểm định khí thải?

Sếp lớn của chồng đến tận nhà ngỏ lời muốn tôi tự nguyện l;y hô;n để anh có cơ hội đến với con gái ông ta, nào ngờ tôi đưa cho ông ấy 1 tờ giấy, trời đất sụp đổ…Trưa hôm ấy, khi tiếng chuông cửa vang lên giữa cái nắng hầm hập đầu hạ, tôi không ngờ người đứng trước cánh cổng nhà mình lại là ông Lâm – Tổng giám đốc tập đoàn nơi chồng tôi đang làm việc. Và càng không thể ngờ, ông ta đến không phải để bàn chuyện công việc, mà là để… thuyết phục tôi ly hôn chồng mình. Tôi tên là Thu Hà, 32 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty xây dựng nhỏ ở Hà Nội. Chồng tôi, Anh Dũng, là trưởng phòng kỹ thuật tại tập đoàn Nam Thịnh – một doanh nghiệp lớn trong ngành năng lượng, nơi ông Lâm đang là Tổng giám đốc. Chúng tôi kết hôn được gần 7 năm, có một bé trai 5 tuổi tên Bon. Cuộc sống của chúng tôi không giàu sang nhưng cũng đủ đầy. Dũng là người đàn ông tốt, không cờ bạc, không nhậu nhẹt, chưa từng làm điều gì khiến tôi phải khóc. Chỉ gần đây, tôi bắt đầu thấy anh hay lơ đễnh, thường xuyên đi công tác đột xuất, và điện thoại thì đặt chế độ im lặng mọi lúc. Tôi linh cảm có điều gì đó không ổn. Và rồi cái ngày định mệnh ấy đến. Giữa trưa, khi tôi vừa đón Bon từ trường mầm non về, tiếng chuông cửa vang lên. Qua màn hình camera, tôi thấy một người đàn ông đứng thẳng, áo sơ mi trắng, tay cầm cặp da – không ai khác ngoài ông Lâm, người mà tôi chỉ từng thấy trong những bức ảnh chồng tôi lưu trong máy tính. Tôi hơi lúng túng nhưng vẫn lễ phép mở cửa. – Chào cô Hà, tôi là Lâm, chắc cô biết rồi. Tôi có chuyện cần nói riêng với cô. – Ông ta cười, nụ cười đầy lịch sự nhưng ánh mắt thì lạnh như thép. Chúng tôi ngồi trong phòng khách. Bon được tôi đưa vào phòng chơi. Ông Lâm vào thẳng vấn đề: – Tôi không vòng vo nữa. Tôi đến đây để xin cô… hãy tự nguyện ly hôn với Dũng. Tôi sững sờ, không thể tin vào tai mình. Tôi cười nhạt: – Xin lỗi? Ông đang đùa sao? – Không đùa đâu. Con gái tôi, Diễm My, đã yêu Dũng từ lâu. Nó từng đính hôn với một doanh nhân người Singapore, nhưng vừa hủy hôn cách đây ba tháng – vì Dũng. Tôi biết mối quan hệ này là không đúng khi Dũng đã có gia đình, nhưng tôi cũng là một người cha. Tôi muốn con gái mình được hạnh phúc. Tôi im lặng. Tim tôi đập mạnh, như có ai dùng búa nện vào từng nhịp. Vậy là linh cảm của tôi đúng. Người chồng luôn miệng nói “bận việc công ty” của tôi, thực ra đang “bận” với một tiểu thư giàu có, xinh đẹp, quyền lực – và được ông bố ủng hộ hết mực. Ông Lâm tiếp tục: – Tôi biết cô là người có học, biết điều. Cô và Dũng không có gì ràng buộc lớn, ngoài một đứa con. Nếu cô chịu rút lui êm đẹp, tôi hứa sẽ lo cho cô và con một khoản tài chính xứng đáng. Tôi có thể giúp cô tìm việc tốt hơn, và Bon – nếu cần – sẽ được học tại trường quốc tế mà không tốn một đồng. Tôi nh;ếch m;ép…. Xem thêm tại bình luận

Sếp lớn của chồng đến tận nhà ngỏ lời muốn tôi tự nguyện l;y hô;n để anh có cơ hội đến với con gái ông ta, nào ngờ tôi đưa cho ông ấy 1 tờ giấy, trời đất sụp đổ.. Trưa hôm ấy, khi tiếng chuông cửa vang lên giữa cái nắng hầm hập đầu… Continue reading Sếp lớn của chồng đến tận nhà ngỏ lời muốn tôi tự nguyện l;y hô;n để anh có cơ hội đến với con gái ông ta, nào ngờ tôi đưa cho ông ấy 1 tờ giấy, trời đất sụp đổ…Trưa hôm ấy, khi tiếng chuông cửa vang lên giữa cái nắng hầm hập đầu hạ, tôi không ngờ người đứng trước cánh cổng nhà mình lại là ông Lâm – Tổng giám đốc tập đoàn nơi chồng tôi đang làm việc. Và càng không thể ngờ, ông ta đến không phải để bàn chuyện công việc, mà là để… thuyết phục tôi ly hôn chồng mình. Tôi tên là Thu Hà, 32 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty xây dựng nhỏ ở Hà Nội. Chồng tôi, Anh Dũng, là trưởng phòng kỹ thuật tại tập đoàn Nam Thịnh – một doanh nghiệp lớn trong ngành năng lượng, nơi ông Lâm đang là Tổng giám đốc. Chúng tôi kết hôn được gần 7 năm, có một bé trai 5 tuổi tên Bon. Cuộc sống của chúng tôi không giàu sang nhưng cũng đủ đầy. Dũng là người đàn ông tốt, không cờ bạc, không nhậu nhẹt, chưa từng làm điều gì khiến tôi phải khóc. Chỉ gần đây, tôi bắt đầu thấy anh hay lơ đễnh, thường xuyên đi công tác đột xuất, và điện thoại thì đặt chế độ im lặng mọi lúc. Tôi linh cảm có điều gì đó không ổn. Và rồi cái ngày định mệnh ấy đến. Giữa trưa, khi tôi vừa đón Bon từ trường mầm non về, tiếng chuông cửa vang lên. Qua màn hình camera, tôi thấy một người đàn ông đứng thẳng, áo sơ mi trắng, tay cầm cặp da – không ai khác ngoài ông Lâm, người mà tôi chỉ từng thấy trong những bức ảnh chồng tôi lưu trong máy tính. Tôi hơi lúng túng nhưng vẫn lễ phép mở cửa. – Chào cô Hà, tôi là Lâm, chắc cô biết rồi. Tôi có chuyện cần nói riêng với cô. – Ông ta cười, nụ cười đầy lịch sự nhưng ánh mắt thì lạnh như thép. Chúng tôi ngồi trong phòng khách. Bon được tôi đưa vào phòng chơi. Ông Lâm vào thẳng vấn đề: – Tôi không vòng vo nữa. Tôi đến đây để xin cô… hãy tự nguyện ly hôn với Dũng. Tôi sững sờ, không thể tin vào tai mình. Tôi cười nhạt: – Xin lỗi? Ông đang đùa sao? – Không đùa đâu. Con gái tôi, Diễm My, đã yêu Dũng từ lâu. Nó từng đính hôn với một doanh nhân người Singapore, nhưng vừa hủy hôn cách đây ba tháng – vì Dũng. Tôi biết mối quan hệ này là không đúng khi Dũng đã có gia đình, nhưng tôi cũng là một người cha. Tôi muốn con gái mình được hạnh phúc. Tôi im lặng. Tim tôi đập mạnh, như có ai dùng búa nện vào từng nhịp. Vậy là linh cảm của tôi đúng. Người chồng luôn miệng nói “bận việc công ty” của tôi, thực ra đang “bận” với một tiểu thư giàu có, xinh đẹp, quyền lực – và được ông bố ủng hộ hết mực. Ông Lâm tiếp tục: – Tôi biết cô là người có học, biết điều. Cô và Dũng không có gì ràng buộc lớn, ngoài một đứa con. Nếu cô chịu rút lui êm đẹp, tôi hứa sẽ lo cho cô và con một khoản tài chính xứng đáng. Tôi có thể giúp cô tìm việc tốt hơn, và Bon – nếu cần – sẽ được học tại trường quốc tế mà không tốn một đồng. Tôi nh;ếch m;ép…. Xem thêm tại bình luận

Chăm vợ bị li//ệt suốt 5 năm, một lần quên đồ về lấy, vừa mở cửa tôi liền nhìn thấy… cảnh tượng đó khiến tôi ng/ã ng/ửa…5 năm trời, tôi gắn bó với chiếc giường bệnh hơn là giường ngủ của mình. Tôi bón cho vợ từng thìa cháo, thay từng miếng băng, lau từng giọt mồ hôi. Người ta bảo tôi dại, nhưng tôi tin vào tình nghĩa vợ chồng. Cho đến một chiều, tôi quên ví ở nhà, quay về sớm hơn thường lệ. Mở cửa phòng, tôi chết đứng. Thế giới tôi gìn giữ suốt ngần ấy năm, đổ sụp chỉ trong một cái chớp mắt…” Minh là một người đàn ông ngoài ba mươi, dáng người gầy nhưng rắn rỏi, khuôn mặt khắc khổ hơn tuổi thật. Anh sống cùng vợ là Thảo trong một ngôi nhà cấp 4 nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố Huế. Trước kia, hai vợ chồng đều là giáo viên tiểu học, sống giản dị, không khá giả nhưng yên ấm. Cuộc sống của họ từng là niềm ao ước của biết bao người. Biến cố ập đến vào một ngày cuối năm. Thảo gặp tai nạn giao thông khi đi chợ Tết, bị chấn thương cột sống, dẫn đến l/iệt nửa người. Lúc ấy, Minh còn đang đứng lớp, được điện thoại của bệnh viện gọi đến. Nhìn vợ nằm bất động trên giường cấp cứu, anh không thể tin rằng người phụ nữ từng hoạt bát, vui tươi ấy giờ chỉ còn biết khóc không thành tiếng. Từ ngày Thảo không còn đi lại được, Minh xin nghỉ việc dài hạn. Anh chăm vợ từ những việc nhỏ nhặt nhất: từ ăn uống, vệ sinh cá nhân đến vật lý trị liệu tại nhà. Căn nhà nhỏ dần trở thành một trạm y tế mini với đủ các loại thuốc men, băng gạc và thiết bị hỗ trợ. Có người khuyên anh đưa vợ vào viện dưỡng lão cho người bệnh l/iệt, nhưng anh từ chối. “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.” – Minh đáp lại, mắt đỏ hoe nhưng giọng đầy kiên quyết. Mỗi sáng, anh dậy sớm nấu cháo, cho vợ ăn, rồi tranh thủ làm thêm nghề sửa điện tại nhà để kiếm sống. Buổi tối, anh lại ngồi bên vợ, đọc sách cho cô nghe, mát-xa chân tay, hy vọng kích thích dây thần kinh còn chút phản xạ. Mỗi lần thấy ngón tay cô cử động nhẹ, anh vui như đứa trẻ được quà. Thảo không nói nhiều. Cô im lặng trong hầu hết các cuộc trò chuyện, chỉ thi thoảng gật đầu hoặc rơi nước mắt. Minh tưởng đó là sự bất lực, nhưng cũng là sự biết ơn. Anh không bao giờ nghi ngờ gì. Gia đình nội ngoại ban đầu còn qua lại, giúp đỡ. Nhưng vài năm trôi qua, ai cũng có cuộc sống riêng, người thân dần thưa lui. Minh không trách ai. Anh biết, việc chăm một người l/iệt không phải ai cũng chịu được, càng không thể kéo dài mãi. Cuộc sống vẫn tiếp diễn đều đều, cho đến một ngày… Minh đang trên đường đến tiệm sửa điện thì chợt nhớ ra để quên chiếc ví ở nhà. Trong đó có giấy tờ, tiền và cả hóa đơn khách hàng cần thanh toán. Anh quay xe về, lòng chỉ nghĩ đơn giản sẽ chạy về nhanh, lấy đồ rồi đi tiếp. Nhưng vừa đẩy cánh cửa bước vào nhà, anh sững người. Cánh cửa vừa bật mở, ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua khung cửa sổ nhỏ, soi rõ cảnh tượng trước mặt Minh — và cũng là giây phút cuộc đời anh vỡ vụn.

Chăm vợ bị li//ệt suốt 5 năm, một lần quên đồ về lấy, vừa mở cửa tôi liền nhìn thấy… cảnh tượng đó khiến tôi ng/ã ng/ửa < “5 năm trời, tôi gắn bó với chiếc giường bệnh hơn là giường ngủ của mình. Tôi bón cho vợ từng thìa cháo, thay từng miếng băng,… Continue reading Chăm vợ bị li//ệt suốt 5 năm, một lần quên đồ về lấy, vừa mở cửa tôi liền nhìn thấy… cảnh tượng đó khiến tôi ng/ã ng/ửa…5 năm trời, tôi gắn bó với chiếc giường bệnh hơn là giường ngủ của mình. Tôi bón cho vợ từng thìa cháo, thay từng miếng băng, lau từng giọt mồ hôi. Người ta bảo tôi dại, nhưng tôi tin vào tình nghĩa vợ chồng. Cho đến một chiều, tôi quên ví ở nhà, quay về sớm hơn thường lệ. Mở cửa phòng, tôi chết đứng. Thế giới tôi gìn giữ suốt ngần ấy năm, đổ sụp chỉ trong một cái chớp mắt…” Minh là một người đàn ông ngoài ba mươi, dáng người gầy nhưng rắn rỏi, khuôn mặt khắc khổ hơn tuổi thật. Anh sống cùng vợ là Thảo trong một ngôi nhà cấp 4 nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố Huế. Trước kia, hai vợ chồng đều là giáo viên tiểu học, sống giản dị, không khá giả nhưng yên ấm. Cuộc sống của họ từng là niềm ao ước của biết bao người. Biến cố ập đến vào một ngày cuối năm. Thảo gặp tai nạn giao thông khi đi chợ Tết, bị chấn thương cột sống, dẫn đến l/iệt nửa người. Lúc ấy, Minh còn đang đứng lớp, được điện thoại của bệnh viện gọi đến. Nhìn vợ nằm bất động trên giường cấp cứu, anh không thể tin rằng người phụ nữ từng hoạt bát, vui tươi ấy giờ chỉ còn biết khóc không thành tiếng. Từ ngày Thảo không còn đi lại được, Minh xin nghỉ việc dài hạn. Anh chăm vợ từ những việc nhỏ nhặt nhất: từ ăn uống, vệ sinh cá nhân đến vật lý trị liệu tại nhà. Căn nhà nhỏ dần trở thành một trạm y tế mini với đủ các loại thuốc men, băng gạc và thiết bị hỗ trợ. Có người khuyên anh đưa vợ vào viện dưỡng lão cho người bệnh l/iệt, nhưng anh từ chối. “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.” – Minh đáp lại, mắt đỏ hoe nhưng giọng đầy kiên quyết. Mỗi sáng, anh dậy sớm nấu cháo, cho vợ ăn, rồi tranh thủ làm thêm nghề sửa điện tại nhà để kiếm sống. Buổi tối, anh lại ngồi bên vợ, đọc sách cho cô nghe, mát-xa chân tay, hy vọng kích thích dây thần kinh còn chút phản xạ. Mỗi lần thấy ngón tay cô cử động nhẹ, anh vui như đứa trẻ được quà. Thảo không nói nhiều. Cô im lặng trong hầu hết các cuộc trò chuyện, chỉ thi thoảng gật đầu hoặc rơi nước mắt. Minh tưởng đó là sự bất lực, nhưng cũng là sự biết ơn. Anh không bao giờ nghi ngờ gì. Gia đình nội ngoại ban đầu còn qua lại, giúp đỡ. Nhưng vài năm trôi qua, ai cũng có cuộc sống riêng, người thân dần thưa lui. Minh không trách ai. Anh biết, việc chăm một người l/iệt không phải ai cũng chịu được, càng không thể kéo dài mãi. Cuộc sống vẫn tiếp diễn đều đều, cho đến một ngày… Minh đang trên đường đến tiệm sửa điện thì chợt nhớ ra để quên chiếc ví ở nhà. Trong đó có giấy tờ, tiền và cả hóa đơn khách hàng cần thanh toán. Anh quay xe về, lòng chỉ nghĩ đơn giản sẽ chạy về nhanh, lấy đồ rồi đi tiếp. Nhưng vừa đẩy cánh cửa bước vào nhà, anh sững người. Cánh cửa vừa bật mở, ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua khung cửa sổ nhỏ, soi rõ cảnh tượng trước mặt Minh — và cũng là giây phút cuộc đời anh vỡ vụn.

Năm tôi năm mươi hai tuổi, tôi nhận được một khoản tiền. Đang định nói ra. Trước cửa phòng con trai, tôi bất ngờ nghe thấy nó và con dâu đang bàn nhau làm sao để đ/uổi tôi đi….Tay bà nắm hờ tấm sổ tiết kiệm vừa rút sáng nay từ ngân hàng. Một khoản thừa kế bất ngờ từ người bác ruột bên ngoại, sống trong Nam lâu năm mới mất. Bà định bụng hôm nay sẽ nói. Không phải để khoe khoang, mà là vì bà muốn dùng số tiền ấy sửa lại căn nhà cấp bốn cũ kỹ, thêm phần nào cho con cháu đỡ vất vả. Nhưng rồi… Giọng con dâu – Hương – cất lên trong phòng, tuy nhỏ nhưng đủ để xuyên qua cánh cửa gỗ mỏng manh: “Em nói rồi, mẹ ở mãi thế này thì bao giờ tụi mình mới có không gian riêng. Nhà chật chội, lại già yếu, mỗi lần khách đến nhìn vào em xấu hổ muốn chết.” Khánh đáp, giọng trầm và mệt mỏi: “Anh biết… nhưng mẹ không có ai cả. Mình đuổi mẹ đi thì khác nào bất hiếu?” “Bất hiếu? Vậy ai bất công với vợ chồng mình khi mẹ ở đây suốt ngày can thiệp, dạy con, dọn nhà, chen vào từng bữa ăn? Em chịu hết nổi rồi. Anh đừng quên, hồi cưới em, mẹ chỉ cho được đúng cái tivi cũ.” “Thì… lúc đó bà nói hết sạch tiền rồi còn gì.” Im lặng. Rồi tiếng thở dài. “Em không cần biết. Dù sao thì anh cũng phải tìm cách. Thuê trọ cho bà đâu đó, chu cấp hàng tháng là xong. Đừng để em phải khó chịu thêm nữa.” Bà Lành chết lặng. Hơn 30 năm trước, bà rời quê Thái Bình, một thân một mình lên Hà Nội bươn chải, khi chồng mất trong một tai nạn lao động ở công trường. Bà làm đủ nghề – bán rau ngoài chợ, đi làm thuê, giặt quần áo thuê cho các nhà giàu – chỉ để nuôi Khánh ăn học đàng hoàng. Bà chưa từng phàn nàn, chưa từng tiếc thân. Khi Khánh ra trường, bà lại nai lưng đi gom góp từng đồng để nó có tiền lập nghiệp, rồi cưới vợ. Căn nhà đang ở – tuy nhỏ và chật – chính là tiền bà dành dụm gần hai mươi năm mới đủ cọc mua được một miếng đất ven đô rồi xây lên. Tưởng khi con trưởng thành, bà có thể an dưỡng tuổi già, bù đắp lại phần đời vất vả. Nhưng không. Ngay từ khi Hương bước chân về làm dâu, bà đã bị coi là người “không biết điều”. Những việc bà làm – dậy sớm nấu ăn, dọn nhà, giặt giũ – bị xem là phiền phức. Bà dạy cháu nói tiếng quê, con dâu bảo “quê mùa”. Bà nấu món canh cua, cháu nó không chịu ăn vì “mẹ bảo tanh”. Bà góp ý chuyện nuôi con, Hương cau mày: “Thời buổi nào rồi mẹ còn lạc hậu vậy.” Dần dần, bà rút lui vào một góc. Ít nói hơn. Ít hiện diện hơn. Nhưng chưa bao giờ bà nghĩ rằng, một ngày, chính con mình lại bàn chuyện đuổi mẹ. Tay bà buông thõng. Cuốn sổ tiết kiệm rơi vào túi áo bà ba xám tro đã bạc màu. Bà quay đi, không gõ cửa nữa. Bước chân bà chậm rãi mà nặng nề. Trong lòng không giận, cũng chẳng buồn. Chỉ có một khoảng trống lặng lẽ đến nghẹn thở. Bà đi thẳng ra cổng, không ai để ý. Lúc đó mới chỉ hơn bảy giờ tối, mà trong lòng bà như đã hết cả một đời. Đêm ấy, bà không về lại căn phòng nhỏ xíu được ngăn bằng tấm ván ép phía sau bếp. Bà đi bộ đến hồ Tây, ngồi lặng nhìn mặt nước. Lâu lắm rồi bà mới thấy mình là “bà Lành”, không phải “mẹ Khánh”, “bà nội cu Bin”, hay “bà giúp việc không công”. Bà nghĩ về cuốn sổ tiết kiệm. Hơn 900 triệu đồng – với bà, là cả một gia tài. Trước đó bà định chia đôi: một phần sửa nhà, một phần phòng khi đau ốm. Nhưng giờ thì không. Tiền ấy, bà giữ lại cho mình. Không phải vì ích kỷ. Mà vì sau ngần ấy năm hy sinh, bà nhận ra: không ai biết ơn nếu bà cứ mãi quên mình. Hôm sau, bà lên phường xin đổi sổ hộ khẩu tạm trú. Bà lấy cớ vào Nam chăm người quen… Xem thêm tại bình luận

Năm tôi năm mươi hai tuổi, tôi nhận được một khoản tiền. Đang định nói ra. Trước cửa phòng con trai, tôi bất ngờ nghe thấy nó và con dâu đang bàn nhau làm sao để đ/uổi tôi đi. Mưa lất phất rơi ngoài hiên. Trời mùa đông Hà Nội xám xịt, gió bấc lùa… Continue reading Năm tôi năm mươi hai tuổi, tôi nhận được một khoản tiền. Đang định nói ra. Trước cửa phòng con trai, tôi bất ngờ nghe thấy nó và con dâu đang bàn nhau làm sao để đ/uổi tôi đi….Tay bà nắm hờ tấm sổ tiết kiệm vừa rút sáng nay từ ngân hàng. Một khoản thừa kế bất ngờ từ người bác ruột bên ngoại, sống trong Nam lâu năm mới mất. Bà định bụng hôm nay sẽ nói. Không phải để khoe khoang, mà là vì bà muốn dùng số tiền ấy sửa lại căn nhà cấp bốn cũ kỹ, thêm phần nào cho con cháu đỡ vất vả. Nhưng rồi… Giọng con dâu – Hương – cất lên trong phòng, tuy nhỏ nhưng đủ để xuyên qua cánh cửa gỗ mỏng manh: “Em nói rồi, mẹ ở mãi thế này thì bao giờ tụi mình mới có không gian riêng. Nhà chật chội, lại già yếu, mỗi lần khách đến nhìn vào em xấu hổ muốn chết.” Khánh đáp, giọng trầm và mệt mỏi: “Anh biết… nhưng mẹ không có ai cả. Mình đuổi mẹ đi thì khác nào bất hiếu?” “Bất hiếu? Vậy ai bất công với vợ chồng mình khi mẹ ở đây suốt ngày can thiệp, dạy con, dọn nhà, chen vào từng bữa ăn? Em chịu hết nổi rồi. Anh đừng quên, hồi cưới em, mẹ chỉ cho được đúng cái tivi cũ.” “Thì… lúc đó bà nói hết sạch tiền rồi còn gì.” Im lặng. Rồi tiếng thở dài. “Em không cần biết. Dù sao thì anh cũng phải tìm cách. Thuê trọ cho bà đâu đó, chu cấp hàng tháng là xong. Đừng để em phải khó chịu thêm nữa.” Bà Lành chết lặng. Hơn 30 năm trước, bà rời quê Thái Bình, một thân một mình lên Hà Nội bươn chải, khi chồng mất trong một tai nạn lao động ở công trường. Bà làm đủ nghề – bán rau ngoài chợ, đi làm thuê, giặt quần áo thuê cho các nhà giàu – chỉ để nuôi Khánh ăn học đàng hoàng. Bà chưa từng phàn nàn, chưa từng tiếc thân. Khi Khánh ra trường, bà lại nai lưng đi gom góp từng đồng để nó có tiền lập nghiệp, rồi cưới vợ. Căn nhà đang ở – tuy nhỏ và chật – chính là tiền bà dành dụm gần hai mươi năm mới đủ cọc mua được một miếng đất ven đô rồi xây lên. Tưởng khi con trưởng thành, bà có thể an dưỡng tuổi già, bù đắp lại phần đời vất vả. Nhưng không. Ngay từ khi Hương bước chân về làm dâu, bà đã bị coi là người “không biết điều”. Những việc bà làm – dậy sớm nấu ăn, dọn nhà, giặt giũ – bị xem là phiền phức. Bà dạy cháu nói tiếng quê, con dâu bảo “quê mùa”. Bà nấu món canh cua, cháu nó không chịu ăn vì “mẹ bảo tanh”. Bà góp ý chuyện nuôi con, Hương cau mày: “Thời buổi nào rồi mẹ còn lạc hậu vậy.” Dần dần, bà rút lui vào một góc. Ít nói hơn. Ít hiện diện hơn. Nhưng chưa bao giờ bà nghĩ rằng, một ngày, chính con mình lại bàn chuyện đuổi mẹ. Tay bà buông thõng. Cuốn sổ tiết kiệm rơi vào túi áo bà ba xám tro đã bạc màu. Bà quay đi, không gõ cửa nữa. Bước chân bà chậm rãi mà nặng nề. Trong lòng không giận, cũng chẳng buồn. Chỉ có một khoảng trống lặng lẽ đến nghẹn thở. Bà đi thẳng ra cổng, không ai để ý. Lúc đó mới chỉ hơn bảy giờ tối, mà trong lòng bà như đã hết cả một đời. Đêm ấy, bà không về lại căn phòng nhỏ xíu được ngăn bằng tấm ván ép phía sau bếp. Bà đi bộ đến hồ Tây, ngồi lặng nhìn mặt nước. Lâu lắm rồi bà mới thấy mình là “bà Lành”, không phải “mẹ Khánh”, “bà nội cu Bin”, hay “bà giúp việc không công”. Bà nghĩ về cuốn sổ tiết kiệm. Hơn 900 triệu đồng – với bà, là cả một gia tài. Trước đó bà định chia đôi: một phần sửa nhà, một phần phòng khi đau ốm. Nhưng giờ thì không. Tiền ấy, bà giữ lại cho mình. Không phải vì ích kỷ. Mà vì sau ngần ấy năm hy sinh, bà nhận ra: không ai biết ơn nếu bà cứ mãi quên mình. Hôm sau, bà lên phường xin đổi sổ hộ khẩu tạm trú. Bà lấy cớ vào Nam chăm người quen… Xem thêm tại bình luận