Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc Vào sáng ngày 15 tháng 11 năm 2018, tại Bệnh viện Minh Long, tỉnh Bình Dương, một bé gái sơ sinh cất tiếng khóc chào đời. Nhưng thay vì được ôm… Continue reading Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng Sốc Vào sáng ngày 15 tháng 11 năm 2018, tại Bệnh viện Minh Long, tỉnh Bình Dương, một bé gái sơ sinh cất tiếng khóc chào đời. Nhưng thay vì được ôm vào vòng tay ấm áp của gia đình, bé lại đối diện với sự ruồng bỏ lạnh lùng. Đứa trẻ – với một vết bớt đen trên má – bị gia đình ngoại hình hoàn hảo, địa vị cao sang của ông Trần Quốc Tùng xem như điềm gở. Ông Tùng, một doanh nhân quyền lực có tiếng ở Bình Dương, cùng vợ là bà Đỗ Thị Nga, lập tức ra quyết định nhẫn tâm: bỏ lại đứa trẻ. Họ viện cớ “không đủ khả năng nuôi dưỡng” và ký vào giấy từ chối quyền giám hộ, yêu cầu bệnh viện xử lý bé như một trường hợp bị bỏ rơi. Trong khi ấy, con gái ruột của họ – Trần Lệ Mi – vẫn đang mê man sau sinh, hoàn toàn không hay biết chuyện gì xảy ra. Thiếu úy Nguyễn Thị Mai, một nữ cảnh sát công tác tại địa phương, tình cờ chứng kiến giây phút bé bị đưa đi trong lặng lẽ. Nét mặt đỏ hỏn, bàn tay bé xíu co quắp, tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ khiến trái tim cô như thắt lại. Về nhà, cô kể lại mọi chuyện cho chồng là Đại úy Trần Hoàng Trung – một điều tra viên kỳ cựu. Cả hai vợ chồng đều khao khát có con suốt ba năm trời nhưng chưa từng thành công. Sau một đêm trằn trọc, họ đưa ra quyết định lớn: xin nhận nuôi bé gái ấy. Họ đặt tên bé là Trần Hoàng Linh Lan – một cái tên vừa mang ý nghĩa linh thiêng, vừa biểu trưng cho sức sống mạnh mẽ. Dù biết sẽ đối mặt với nhiều lời dị nghị – rằng đứa trẻ mang “điềm xấu”, rằng vết bớt trên mặt là “quỷ ám” – nhưng Trung và Mai vẫn kiên quyết nuôi dưỡng Linh Lan bằng tất cả tình yêu thương và lòng bao dung. Cuộc sống tưởng chừng đang dần yên ổn thì sáu tháng sau, vào giữa năm 2019, gia đình ông Tùng bất ngờ xuất hiện và…. bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇
Tháng: Tháng 8 2025
Tổ Tiên dặn dò: ‘Ba thứ để dưới gối, tiền tự tìm đường đến’, 3 thứ đó là gì?
Tổ Tiên dặn dò: ‘Ba thứ để dưới gối, tiền tự tìm đường đến’, 3 thứ đó là gì? Theo quᴀn niệm phong thủy, nếu để dưới gối 3 thứ này sẽ thu hút tài lộc, tiền củᴀ sẽ tìm đến bạn.Phong thủy nhà ở cho rằng, bất cứ vị trí nào trong nhà cũng… Continue reading Tổ Tiên dặn dò: ‘Ba thứ để dưới gối, tiền tự tìm đường đến’, 3 thứ đó là gì?
Thành phố Mỹ công nhận tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức ?
Thành phố Mỹ công nhận tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức Thành phố Mỹ công nhận tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức San Francisco thêm tiếng Việt vào danh sách ngôn ngữ chính thức, trong nỗ lực mở rộng khả năng tiếp cận dịch vụ công tới những người nói tiếng Việt. Hội… Continue reading Thành phố Mỹ công nhận tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức ?
Ông Ngoại Tặng Nhà cho cháu gái làm quà cưới, 10 năm sau sửa nhà thay Ổ Cắm Điện trong phòng ngủ mới phát hiện ra bị Theo Dõi suốt thời gian dài, hóa ra sự thật phía sau chính là… Ngày cưới của An là một ngày hạnh phúc – không chỉ vì lấy được người mình yêu, mà còn vì ông ngoại tặng cho hai vợ chồng một món quà không tưởng: một căn nhà hai tầng ngay giữa lòng thành phố. Mọi người đều trầm trồ: “Ông ngoại cưng cháu gái thật đó!”, “May mắn nhất đời rồi còn gì nữa!”. An cũng tin vậy. Mười năm trôi qua, vợ chồng An sống bình yên trong căn nhà ấy, nuôi hai đứa con, công việc ổn định, mọi thứ tưởng chừng viên mãn. Cho đến một ngày, ổ cắm điện trong phòng ngủ bị chập. Gọi thợ điện đến sửa, thợ tháo cả bảng ổ cắm ra – và lúc đó, sự thật mới vỡ lở. Bên trong ổ cắm không chỉ có dây điện. Mà còn một thiết bị nhỏ cỡ đồng xu, được giấu kỹ sau lớp tường mỏng – một chiếc micro thu âm và camera siêu nhỏ. Cả thợ lẫn An đều ch;/ết sững. S;/ốc hơn, khi mở rộng kiểm tra khắp nhà, người thợ phát hiện tổng cộng 5 thiết bị như vậy – trong phòng ngủ, phòng khách, thậm chí cả trong nhà tắm. An và chồng đã sống mười năm trong căn nhà được “giám sát” từng bước, từng lời nói, từng cử chỉ – mà không hề hay biết. Và manh mối duy nhất dẫn đến sự thật: Tất cả thiết bị đều được đặt âm tường ngay từ khi căn nhà còn mới xây. Kẻ duy nhất có thể làm điều đó – là người đã trao căn nhà ấy như một món quà cưới. Ông ngoại. Tại sao? An tìm về quê, đối diện với ông ngoại. Người đàn ông ấy giờ tóc bạc trắng, vẫn nụ cười hiền lành như xưa. Nhưng khi An đưa ra bằng chứng, ông không chối. Chỉ lặng lẽ thừa nhận lý do phía sau đến lặng người… 👇
Ông Ngoại Tặng Nhà cho cháu cưới, 10 năm sau sửa nhà thay Ổ Cắm Điện trong phòng ngủ mới phát hiện ra bị Theo Dõi Ngày cưới của An là một ngày hạnh phúc – không chỉ vì lấy được người mình yêu, mà còn vì ông ngoại tặng cho hai vợ chồng một… Continue reading Ông Ngoại Tặng Nhà cho cháu gái làm quà cưới, 10 năm sau sửa nhà thay Ổ Cắm Điện trong phòng ngủ mới phát hiện ra bị Theo Dõi suốt thời gian dài, hóa ra sự thật phía sau chính là… Ngày cưới của An là một ngày hạnh phúc – không chỉ vì lấy được người mình yêu, mà còn vì ông ngoại tặng cho hai vợ chồng một món quà không tưởng: một căn nhà hai tầng ngay giữa lòng thành phố. Mọi người đều trầm trồ: “Ông ngoại cưng cháu gái thật đó!”, “May mắn nhất đời rồi còn gì nữa!”. An cũng tin vậy. Mười năm trôi qua, vợ chồng An sống bình yên trong căn nhà ấy, nuôi hai đứa con, công việc ổn định, mọi thứ tưởng chừng viên mãn. Cho đến một ngày, ổ cắm điện trong phòng ngủ bị chập. Gọi thợ điện đến sửa, thợ tháo cả bảng ổ cắm ra – và lúc đó, sự thật mới vỡ lở. Bên trong ổ cắm không chỉ có dây điện. Mà còn một thiết bị nhỏ cỡ đồng xu, được giấu kỹ sau lớp tường mỏng – một chiếc micro thu âm và camera siêu nhỏ. Cả thợ lẫn An đều ch;/ết sững. S;/ốc hơn, khi mở rộng kiểm tra khắp nhà, người thợ phát hiện tổng cộng 5 thiết bị như vậy – trong phòng ngủ, phòng khách, thậm chí cả trong nhà tắm. An và chồng đã sống mười năm trong căn nhà được “giám sát” từng bước, từng lời nói, từng cử chỉ – mà không hề hay biết. Và manh mối duy nhất dẫn đến sự thật: Tất cả thiết bị đều được đặt âm tường ngay từ khi căn nhà còn mới xây. Kẻ duy nhất có thể làm điều đó – là người đã trao căn nhà ấy như một món quà cưới. Ông ngoại. Tại sao? An tìm về quê, đối diện với ông ngoại. Người đàn ông ấy giờ tóc bạc trắng, vẫn nụ cười hiền lành như xưa. Nhưng khi An đưa ra bằng chứng, ông không chối. Chỉ lặng lẽ thừa nhận lý do phía sau đến lặng người… 👇
Lỗi Khổ Của Phụ Nữ Yêu Hồng Hà Nhi
Chị N.H (Thanh Trì, Hà Nội) là một bà mẹ đơn thân hiện đang sống cùng một con trai 12 tuổi. Có những người phụ nữ đã phải rơi vào cảnh “nuôi ong tay áo”, dốc lòng sốc sức nuôi chồng ăn học rồi anh ta lại “bay” đi lấy vợ mới.Chị N.H (Thanh Trì,… Continue reading Lỗi Khổ Của Phụ Nữ Yêu Hồng Hà Nhi
Bán đất được 30 tỷ, tôi gọi các con về họp gia đình để phân chia tài sản nhưng cả con r:.uột lẫn con nuôi đều không ai chịu nhận dù chỉ một đồng
Bán đất được 30 tỷ, tôi gọi các con về họp gia đình để phân chia tài sản nhưng cả con r:.uột lẫn con nuôi đều không ai chịu nhận dù chỉ một đồng. Ngay cả con trai nuôi đang sống cùng tôi cũng không chịu nhận t.iền. Vợ chồng tôi đều làm nông nên… Continue reading Bán đất được 30 tỷ, tôi gọi các con về họp gia đình để phân chia tài sản nhưng cả con r:.uột lẫn con nuôi đều không ai chịu nhận dù chỉ một đồng
Mẹ từng b;/ỏ tôi ở cổng chùa năm tôi 3 tu;/ổi để đi theo người đàn ông trẻ đẹp nhất xóm, 25 năm sau bà nằm trên bàn m;/ổ… tôi là bác sĩ phụ trách chính và cái kết chẳng ai ngờ tới… Năm tôi lên ba, giữa một đêm mưa rả rích, một người phụ nữ trẻ bế tôi đặt trước cổng chùa. Trong màn sương lạnh buốt, bà đặt một túi vải cũ, bên trong là tấm giấy nhỏ nguệch ngoạc: “Tôi không đủ sức nuôi con. Xin ai tốt bụng cứu giúp. Đứa bé tên An.” Rồi bà quay lưng đi, chạy về phía chiếc xe đang đợi trong bóng tối. Người lái là một người đàn ông trẻ tuổi, dáng cao, mặc áo sơ mi trắng. Họ đi mất. Không một lần ngoái đầu lại. Tôi lớn lên trong chùa, trong tiếng chuông mõ và câu kinh. Không ai nhận nuôi. Không ai quay lại tìm. Sư thầy bảo tôi rất ngoan, học nhanh, thông minh. Sau này có thể thành người tài. Tôi chọn ngành y. Tôi muốn cứu người — vì không ai từng cứu tôi. 25 năm sau. Tôi là bác sĩ p;h/ẫu thu;ật chính trong một ca mổ tim kh;ẩn c;ấp. Bệnh nhân là nữ, 48 tu;ổi. Tôi xem hồ sơ, bỗng sững lại. Cái tên ấy. Ngày sinh. Quê quán. Cái dấu vết bớt đỏ hình giọt nước ở cổ tay. Mọi thứ trùng khớp. Tôi nhắm mắt. Tim thắt lại. Là bà ấy. Người phụ nữ năm xưa. Mẹ tôi. Cả đời tôi tưởng tượng khoảnh khắc gặp lại bà. Bàn tay tôi run lên một giây… Y tá bỗng hét lên… 👇
Mẹ từng b;/ỏ tôi ở cổng chùa năm tôi 3 tu;/ổi để đi theo người đàn ông trẻ đẹp nhất xóm, 25 năm sau bà nằm trên bàn m;/ổ Năm tôi lên ba, giữa một đêm mưa rả rích, một người phụ nữ trẻ bế tôi đặt trước cổng chùa. Trong màn sương lạnh buốt,… Continue reading Mẹ từng b;/ỏ tôi ở cổng chùa năm tôi 3 tu;/ổi để đi theo người đàn ông trẻ đẹp nhất xóm, 25 năm sau bà nằm trên bàn m;/ổ… tôi là bác sĩ phụ trách chính và cái kết chẳng ai ngờ tới… Năm tôi lên ba, giữa một đêm mưa rả rích, một người phụ nữ trẻ bế tôi đặt trước cổng chùa. Trong màn sương lạnh buốt, bà đặt một túi vải cũ, bên trong là tấm giấy nhỏ nguệch ngoạc: “Tôi không đủ sức nuôi con. Xin ai tốt bụng cứu giúp. Đứa bé tên An.” Rồi bà quay lưng đi, chạy về phía chiếc xe đang đợi trong bóng tối. Người lái là một người đàn ông trẻ tuổi, dáng cao, mặc áo sơ mi trắng. Họ đi mất. Không một lần ngoái đầu lại. Tôi lớn lên trong chùa, trong tiếng chuông mõ và câu kinh. Không ai nhận nuôi. Không ai quay lại tìm. Sư thầy bảo tôi rất ngoan, học nhanh, thông minh. Sau này có thể thành người tài. Tôi chọn ngành y. Tôi muốn cứu người — vì không ai từng cứu tôi. 25 năm sau. Tôi là bác sĩ p;h/ẫu thu;ật chính trong một ca mổ tim kh;ẩn c;ấp. Bệnh nhân là nữ, 48 tu;ổi. Tôi xem hồ sơ, bỗng sững lại. Cái tên ấy. Ngày sinh. Quê quán. Cái dấu vết bớt đỏ hình giọt nước ở cổ tay. Mọi thứ trùng khớp. Tôi nhắm mắt. Tim thắt lại. Là bà ấy. Người phụ nữ năm xưa. Mẹ tôi. Cả đời tôi tưởng tượng khoảnh khắc gặp lại bà. Bàn tay tôi run lên một giây… Y tá bỗng hét lên… 👇
Cả họ bắt người vợ ký đơn ly hô;/n khi chồng hôn mê vì t/ai n/ạn chưa tỉnh, đến lúc anh tỉnh dậy và bất ngờ bật điện thoại lên, cả phòng họp gia đình tái mặt đi vì thứ bên trong chính là… Trời mưa xối xả như đổ nỗi oan khiên xuống mái ngói cũ của căn biệt thự ba đời nhà họ Trần. Trong phòng khách rộng lớn, người vợ – Lan – ngồi co ro giữa vòng vây của cả họ nhà chồng. Khuôn mặt trắng bệch, tay vẫn nắm chặt tờ đơn ly hôn còn nguyên dấu mực đỏ. “Cháu nên ký đi,” bác cả trầm giọng, ánh mắt lạnh tanh. “Thằng Minh hô/n m;ê chưa biết số-/ng ch-/ết. Cô còn muốn dây dưa làm gì?” “Đúng đấy,” một người khác chen vào, “thằng bé con nó vẫn là cháu nội nhà này, cô ký xong rồi đưa nó về ngoại mà nuôi, đừng bám víu nữa!” Lan siết chặt mép váy, nước mắt đã cạn khô từ hôm Minh bị ta/i nạ/n. Một vụ ta-i n/ạn bất ngờ khiến anh phải nằm ICU, sống dở ch/;ết dở suốt ba tuần qua. Cô đâu ngờ, người đàn ông cô yêu thương lại bị chính gia đình mình ép cắt đứt mọi ràng buộc chỉ vì… anh chưa kịp tỉnh lại để phản kháng. “Các người…” Lan run rẩy. “Anh ấy chưa c/hế;t! Tôi là vợ hợp pháp của anh ấy!” “Nhưng sẽ không còn là chồng nữa, nếu cô ký đơn!” – Giọng bà mẹ chồng sắc như dao. Cuối cùng, trước áp lực nặng nề, Lan giơ bút lên… ký. Ba ngày sau. Trong phòng họp gia đình, đầy đủ họ hàng từ già đến trẻ, mặt ai cũng hớn hở như sắp chia được tài sản. Cánh cửa bật mở. Bác sĩ đẩy Minh – người chồng từng hôn mê – bước vào. Mắt anh vẫn còn mệt mỏi nhưng sáng rực lên kỳ lạ. Không ai kịp phản ứng, Lan đã nhào tới, nước mắt lại trào ra. “Minh! Anh… anh tỉnh rồi?” Minh siết chặt tay cô, nhìn từng người thân trong căn phòng. Mọi ánh mắt chợt hoảng loạn. Anh bình thản rút điện thoại ra, đặt xuống bàn. Một cú chạm nhẹ. Màn hình sáng lên. Clip đầu tiên phát ra âm thanh sắc bén: Căn phòng như hóa đá. Minh ngước lên, ánh mắt đau đớn, uất nghẹn: “Tôi tưởng tôi có một gia đình… Hóa ra là một cái bẫy.” Bà mẹ chồng run rẩy ngã phịch xuống ghế. Mấy người khác lập bập…👇
Cả họ bắt người vợ ký đơn ly hô;/n khi chồng hôn mê vì t/ai n/ạn chưa tỉnh, đến lúc anh tỉnh dậy và bất ngờ bật điện thoại lên Trời mưa xối xả như đổ nỗi oan khiên xuống mái ngói cũ của căn biệt thự ba đời nhà họ Trần. Trong phòng khách… Continue reading Cả họ bắt người vợ ký đơn ly hô;/n khi chồng hôn mê vì t/ai n/ạn chưa tỉnh, đến lúc anh tỉnh dậy và bất ngờ bật điện thoại lên, cả phòng họp gia đình tái mặt đi vì thứ bên trong chính là… Trời mưa xối xả như đổ nỗi oan khiên xuống mái ngói cũ của căn biệt thự ba đời nhà họ Trần. Trong phòng khách rộng lớn, người vợ – Lan – ngồi co ro giữa vòng vây của cả họ nhà chồng. Khuôn mặt trắng bệch, tay vẫn nắm chặt tờ đơn ly hôn còn nguyên dấu mực đỏ. “Cháu nên ký đi,” bác cả trầm giọng, ánh mắt lạnh tanh. “Thằng Minh hô/n m;ê chưa biết số-/ng ch-/ết. Cô còn muốn dây dưa làm gì?” “Đúng đấy,” một người khác chen vào, “thằng bé con nó vẫn là cháu nội nhà này, cô ký xong rồi đưa nó về ngoại mà nuôi, đừng bám víu nữa!” Lan siết chặt mép váy, nước mắt đã cạn khô từ hôm Minh bị ta/i nạ/n. Một vụ ta-i n/ạn bất ngờ khiến anh phải nằm ICU, sống dở ch/;ết dở suốt ba tuần qua. Cô đâu ngờ, người đàn ông cô yêu thương lại bị chính gia đình mình ép cắt đứt mọi ràng buộc chỉ vì… anh chưa kịp tỉnh lại để phản kháng. “Các người…” Lan run rẩy. “Anh ấy chưa c/hế;t! Tôi là vợ hợp pháp của anh ấy!” “Nhưng sẽ không còn là chồng nữa, nếu cô ký đơn!” – Giọng bà mẹ chồng sắc như dao. Cuối cùng, trước áp lực nặng nề, Lan giơ bút lên… ký. Ba ngày sau. Trong phòng họp gia đình, đầy đủ họ hàng từ già đến trẻ, mặt ai cũng hớn hở như sắp chia được tài sản. Cánh cửa bật mở. Bác sĩ đẩy Minh – người chồng từng hôn mê – bước vào. Mắt anh vẫn còn mệt mỏi nhưng sáng rực lên kỳ lạ. Không ai kịp phản ứng, Lan đã nhào tới, nước mắt lại trào ra. “Minh! Anh… anh tỉnh rồi?” Minh siết chặt tay cô, nhìn từng người thân trong căn phòng. Mọi ánh mắt chợt hoảng loạn. Anh bình thản rút điện thoại ra, đặt xuống bàn. Một cú chạm nhẹ. Màn hình sáng lên. Clip đầu tiên phát ra âm thanh sắc bén: Căn phòng như hóa đá. Minh ngước lên, ánh mắt đau đớn, uất nghẹn: “Tôi tưởng tôi có một gia đình… Hóa ra là một cái bẫy.” Bà mẹ chồng run rẩy ngã phịch xuống ghế. Mấy người khác lập bập…👇