Tiếng khóc x/é lòng giữa đêm, Vỡ đập ở Lâm Đồng: Nghi một bé gái đã không qua khỏi… Tiếng n/ổ lớn vang lên giữa núi rừng, rồi dòng nước đen cuộn cuộn tràn xuống khu dân cư. Những người mẹ quỵ ngã bên vệ đường, gọi tên con giữa màn đêm đặc quánh. Có ai ngờ, chỉ trong chốc lát, cả xóm nghèo hóa thành biển nước tang thương. Mưa vẫn rơi, và người Tuy Phong vẫn cùng nhau nguyện cầu, chỉ mong phép màu kịp đến với bé gái 13 tuổi…

Lâm Đồng: Vỡ hồ chứa, lũ cuồn cuộn về trong đêm, 3 người bị cuốn trôi Nước trên khu vực núi Cây Cà, xã Tuy Phong, tỉnh Lâm Đồng đổ cuồn cuộn về trong đêm, cuốn trôi ít nhất 3 người. Video Rạng sáng 2-11, một lãnh đạo UBND xã Tuy Phong (Lâm Đồng) xác […]

Cả nước hướng về Hà Nội: Trời ơi quá kinhkhung, chia buồn với những bà con đã mua phải gạo này

Cả nước hướng về Hà Nội: Trời ơi quá kinhkhung, chia buồn với những bà con đã mua phải gạo này Hà NộiHai chủ cửa hàng mua gạo rẻ về đóng gói vào bao bì giả nhãn hiệu “ST 25 Lúa – Tôm nhãn hiệu Gạo Ông Cua”, bán với giá cao cấp hai lần… Continue reading Cả nước hướng về Hà Nội: Trời ơi quá kinhkhung, chia buồn với những bà con đã mua phải gạo này

Lỡ một lần với ‘phi công trẻ’, chị ám ảnh sống trong sợ hãi cả đời vì trai lạ đã làm một việc không thể tưởng này, ép chị cả đời chẳng dám bỏ đi.

Lỡ một lần với ‘phi công trẻ’, chị ám ảnh sống trong sợ hãi cả đời vì trai lạ đã làm một việc không thể tưởng này, ép chị cả đời chẳng dám bỏ đi. Chị định kết thúc mối quan hệ mập mờ này nhưng không ngờ chàng trai kia lại mang bằng chứng… Continue reading Lỡ một lần với ‘phi công trẻ’, chị ám ảnh sống trong sợ hãi cả đời vì trai lạ đã làm một việc không thể tưởng này, ép chị cả đời chẳng dám bỏ đi.

Quý tử của Thanh Đoàn là “bản sao hoàn hảo” của Hà Trí Quang

Bé Ka Ka được nhận xét là “bản sao hoàn hảo” của Hà Trí Quang, trong khi đó bé Muội Muội thừa hưởng tính cách lanh lợi, năng động của Thanh Đoàn. Mới đây, Thanh Đoàn đã chia sẻ lên Facebook cá nhân khoảnh khắc đang ở bên con trai – bé Ka Ka. Bạn… Continue reading Quý tử của Thanh Đoàn là “bản sao hoàn hảo” của Hà Trí Quang

“Tiếng nấc nghẹn giữa đêm khuya và khoảng trống không gì lấp đầy trong trái tim hai đứa trẻ. “Con muốn được mẹ ôm…”: Chỉ 4 chữ thôi nhưng đủ khiến người cha như ch/ết lặng… Đêm ấy, anh hiểu rằng dù có cố gắng đến đâu, vòng tay cha vẫn chẳng khỏa lấp hết hơi ấm từ mẹ… Xã hội đổi thay, con người ta dễ rời bỏ nhau hơn. Nhưng có lẽ, người lớn chúng ta đã quá vô tâm khi quên mất rằng: Có một thứ chẳng bao giờ có thể bù đắp hay chữa lành, đó chính là vết thương trong lòng con trẻ khi gia đình tan vỡ…

Tiếng nấc giữa đêm khuya và khoảng trống không gì lấp được trong trái tim hai đứa Cô bé úp mặt vào gối, đôi vai nhỏ run lên trong tiếng nấc.Người cha ngồi lặng, bàn tay run run khẽ vuốt mái tóc con.Có lẽ, chẳng nỗi đau nào lớn bằng khi chứng kiến con mình […]

Ngày cưới đã chọn rồi, thiệp cũng đã phát… Vậy mà hai con lại… Thôn Tân Hòa những ngày đầu hè vốn náo nhiệt, giờ bỗng trầm lặng đến lạ. Hàng rào nhà ông Hữu vừa treo lên tấm phông cưới, in hình một đôi trai gái cười rạng rỡ. Chú rể tên Khánh, cô dâu tên Vy — hai cái tên từng là niềm tự hào của cả xóm vì hiền lành, chăm chỉ, và thương yêu nhau từ thuở học trò. Khánh là con út trong gia đình làm nông, học hết lớp 12 thì đi làm phụ hồ, tích cóp từng đồng để đỡ đần cha mẹ. Vy là cháu gái duy nhất của bà Ba, sống với bà từ nhỏ, vừa đi học, vừa phụ bán quán nước đầu xóm. Hai người yêu nhau 5 năm, trải qua đủ vui buồn, từng đồng bạc tiết kiệm đều gom góp cho một đám cưới “tuy đơn sơ nhưng đàng hoàng”. Thiệp hồng đã in. Váy cưới cũng đã thuê. Ngày lành đã chọn – 15 tháng sau. Chiều thứ bảy, cả hai rủ nhau cùng nhóm bạn thân đi dã ngoại ở hồ nước cách nhà khoảng 3 cây số. Chụp vài tấm ảnh kỷ niệm, nướng đồ ăn, cười nói rộn rã. Trời nắng đẹp, nước hồ trong vắt, Khánh và Vy xuống chơi gần bờ, vẫy tay gọi mọi người xuống cùng. Không ai ngờ… sau tiếng cười, là khoảnh khắc im lặng đến đá/ng s/ợ. Chỉ vài phút sau, cả nhóm ho/ảng lo/ạn vì không thấy hai người đâu. Họ nhảy xuống tìm kiếm, gọi tên liên tục… nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió. Khi người dân xung quanh nghe tin kéo đến, ai cũng bà/ng ho/àng. Lực lượng cứu hộ vào cuộc. Và rồi… tin dữ được xác nhận. Tối hôm đó, căn nhà ông Hữu không ai ngủ. Chiếc bàn đặt giữa sân, vẫn còn hộp thiệp cưới chưa gửi hết. Trên tường, ảnh cưới của đôi trẻ vẫn còn treo nghiêng, chưa kịp đóng khung. Bà Ba – người nuôi Vy từ nhỏ – ngồi thẫn thờ cạnh bộ váy cưới, nước mắt rơi xuống từng lớp vải trắng: “Nó bảo con mặc thử, mà bà cứ cười nói để sát ngày rồi mặc cho may mắn… Giờ con đi đâu mà bà chưa kịp thấy con mặc một lần…” Sáng hôm sau, gia đình hai bên làm một việc khiến ai chứng kiến cũng phải nghẹn lòng…………………….ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Ngày cưới đã chọn rồi, thiệp cũng đã phát… Vậy mà hai con lại… Thôn Tân Hòa những ngày đầu hè vốn náo nhiệt, giờ bỗng trầm lặng đến lạ. Hàng rào nhà ông Hữu vừa treo lên tấm phông cưới, in hình một đôi trai gái cười rạng rỡ. Chú rể tên Khánh, cô… Continue reading Ngày cưới đã chọn rồi, thiệp cũng đã phát… Vậy mà hai con lại… Thôn Tân Hòa những ngày đầu hè vốn náo nhiệt, giờ bỗng trầm lặng đến lạ. Hàng rào nhà ông Hữu vừa treo lên tấm phông cưới, in hình một đôi trai gái cười rạng rỡ. Chú rể tên Khánh, cô dâu tên Vy — hai cái tên từng là niềm tự hào của cả xóm vì hiền lành, chăm chỉ, và thương yêu nhau từ thuở học trò. Khánh là con út trong gia đình làm nông, học hết lớp 12 thì đi làm phụ hồ, tích cóp từng đồng để đỡ đần cha mẹ. Vy là cháu gái duy nhất của bà Ba, sống với bà từ nhỏ, vừa đi học, vừa phụ bán quán nước đầu xóm. Hai người yêu nhau 5 năm, trải qua đủ vui buồn, từng đồng bạc tiết kiệm đều gom góp cho một đám cưới “tuy đơn sơ nhưng đàng hoàng”. Thiệp hồng đã in. Váy cưới cũng đã thuê. Ngày lành đã chọn – 15 tháng sau. Chiều thứ bảy, cả hai rủ nhau cùng nhóm bạn thân đi dã ngoại ở hồ nước cách nhà khoảng 3 cây số. Chụp vài tấm ảnh kỷ niệm, nướng đồ ăn, cười nói rộn rã. Trời nắng đẹp, nước hồ trong vắt, Khánh và Vy xuống chơi gần bờ, vẫy tay gọi mọi người xuống cùng. Không ai ngờ… sau tiếng cười, là khoảnh khắc im lặng đến đá/ng s/ợ. Chỉ vài phút sau, cả nhóm ho/ảng lo/ạn vì không thấy hai người đâu. Họ nhảy xuống tìm kiếm, gọi tên liên tục… nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió. Khi người dân xung quanh nghe tin kéo đến, ai cũng bà/ng ho/àng. Lực lượng cứu hộ vào cuộc. Và rồi… tin dữ được xác nhận. Tối hôm đó, căn nhà ông Hữu không ai ngủ. Chiếc bàn đặt giữa sân, vẫn còn hộp thiệp cưới chưa gửi hết. Trên tường, ảnh cưới của đôi trẻ vẫn còn treo nghiêng, chưa kịp đóng khung. Bà Ba – người nuôi Vy từ nhỏ – ngồi thẫn thờ cạnh bộ váy cưới, nước mắt rơi xuống từng lớp vải trắng: “Nó bảo con mặc thử, mà bà cứ cười nói để sát ngày rồi mặc cho may mắn… Giờ con đi đâu mà bà chưa kịp thấy con mặc một lần…” Sáng hôm sau, gia đình hai bên làm một việc khiến ai chứng kiến cũng phải nghẹn lòng…………………….ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Hình ảnh cuối cù’ng của hành khách trên chiếc Máy

Hình ảnh cuối cù’ng của hành khách trên chiếc Máy Hình ảnh cuối cùng của hành khách trên chiếc Máy bay đưa 400 người về VN trượt khỏi đường băng và lao xuống biển khi đang hạ cánh C;H*Ế;T thảmChiếc máy вɑγ trượt кʜỏι đưBy admin3-3 minutesChuyến вɑγ PX073 của hãng Air Niugini gặp ɴạɴ… Continue reading Hình ảnh cuối cù’ng của hành khách trên chiếc Máy

Sau 50 tuổi, dù quan hệ vợ chồng có tốt đến đâu cũng phải hiểu “quy tắc 50-50”

Sau 50 tuổi, dù quan hệ vợ chồng có tốt đến đâu cũng phải hiểu “quy tắc 50-50” Sau 50 tuổi, dù quan hệ vợ chồng có tốt đến đâu cũng phải hiểu “quy tắc 50-50” Người xưa có câu châm ngôn: “Hoa khán bán khai, tửu ẩm vi túy, thử trung đại hữu giai… Continue reading Sau 50 tuổi, dù quan hệ vợ chồng có tốt đến đâu cũng phải hiểu “quy tắc 50-50”

Chị chồng ngồi chơi để em dâu bụng bầu 8 tháng chặt thịt gà, lúc nhìn mâm cơm cả nhà tái mặt

Chị chồng ngồi chơi để em dâu bụng bầu 8 tháng chặt thịt gà, lúc nhìn mâm cơm cả nhà tái mặt Tiếc là mẹ chồng tôi tâm lý, chu đáo bao nhiêu thì 2 cô con gái của bà lại vô tâm, ích kỷ bấy nhiêu. Mẹ chồng tôi là người chu đáo, rất… Continue reading Chị chồng ngồi chơi để em dâu bụng bầu 8 tháng chặt thịt gà, lúc nhìn mâm cơm cả nhà tái mặt

Dũng ơi… Trí ơi… về với mẹ cha đi con… Giữa cánh đồng chiều lộng gió, nơi ngôi nhà mái ngói rêu phong nằm nép mình bên rặng tre già, người ta nghe thấy tiếng nức nở vọng ra từ căn nhà nhỏ cuối xóm. Ông Bản và bà Lệ — hai người đã ngoài 70 tuổi — đang ngồi bệt trước bàn thờ mới lập. Trên đó là hai di ảnh đặt cạnh nhau, gương mặt giống nhau như đúc. Hai cậu con trai sinh đôi của họ: Dũng và Trí. Cả làng ai cũng biết chuyện vợ chồng ông Bản hi//ếm mu//ộn. Sau hơn 40 năm ròng rã ch/ạy chữ/a khắp nơi, tưởng đã buông xuôi, thì một phép màu xảy ra: bà Lệ ma/ng th/ai đôi ở tuổi gần 50. Dũng và Trí ra đời trong niềm hân hoan không chỉ của gia đình mà cả xóm làng. Cả hai lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, chẳng bao giờ để cha mẹ phải phiền lòng. Mỗi lần có ai trêu: “Ông bà sinh con muộn thế, sau này ai nuôi ai?”, ông Bản lại cười rưng rưng: — “Không cần nuôi, chỉ cần được nhìn chúng nó lớn từng ngày là đủ mãn nguyện rồi.” Thế nhưng… hạnh phúc ấy không kéo dài trọn vẹn………………………….ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇

Dũng ơi… Trí ơi… về với mẹ cha đi con… Giữa cánh đồng chiều lộng gió, nơi ngôi nhà mái ngói rêu phong nằm nép mình bên rặng tre già, người ta nghe thấy tiếng nức nở vọng ra từ căn nhà nhỏ cuối xóm. Ông Bản và bà Lệ — hai người đã ngoài… Continue reading Dũng ơi… Trí ơi… về với mẹ cha đi con… Giữa cánh đồng chiều lộng gió, nơi ngôi nhà mái ngói rêu phong nằm nép mình bên rặng tre già, người ta nghe thấy tiếng nức nở vọng ra từ căn nhà nhỏ cuối xóm. Ông Bản và bà Lệ — hai người đã ngoài 70 tuổi — đang ngồi bệt trước bàn thờ mới lập. Trên đó là hai di ảnh đặt cạnh nhau, gương mặt giống nhau như đúc. Hai cậu con trai sinh đôi của họ: Dũng và Trí. Cả làng ai cũng biết chuyện vợ chồng ông Bản hi//ếm mu//ộn. Sau hơn 40 năm ròng rã ch/ạy chữ/a khắp nơi, tưởng đã buông xuôi, thì một phép màu xảy ra: bà Lệ ma/ng th/ai đôi ở tuổi gần 50. Dũng và Trí ra đời trong niềm hân hoan không chỉ của gia đình mà cả xóm làng. Cả hai lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, chẳng bao giờ để cha mẹ phải phiền lòng. Mỗi lần có ai trêu: “Ông bà sinh con muộn thế, sau này ai nuôi ai?”, ông Bản lại cười rưng rưng: — “Không cần nuôi, chỉ cần được nhìn chúng nó lớn từng ngày là đủ mãn nguyện rồi.” Thế nhưng… hạnh phúc ấy không kéo dài trọn vẹn………………………….ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇