Diễm My: Tôi không xấu hổ vì đã yêu Thương Tín, tôi với anh là trai chưa vợ gái chưa chồng

Diễm My: Tôi không xấu hổ vì đã yêu Thương Tín, tôi với anh là trai chưa vợ gái chưa chồng Xuất hiện trong hồi ký của Thương Tín như một trong số bóng hồng đi qua đời anh, “Nữ hoàng ảnh lịch” một thời chia sẻ chị dành cho mối tình xưa sự trân… Continue reading Diễm My: Tôi không xấu hổ vì đã yêu Thương Tín, tôi với anh là trai chưa vợ gái chưa chồng

Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t, nhưng rồi.. Ở một làng chài nghèo ven biển Bình Thuận, có một người phụ nữ tên Mai. Người ta gọi chị là “chị Mai của biển”, bởi chị là một trong những người hiếm hoi có thể chèo thuyền một mình ra khơi từ lúc còn rất trẻ. Chị từng có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Chồng chị – anh Tuấn – là tay lưới giỏi trong vùng, yêu biển và yêu vợ con. Họ có ba người con trai: Khang, Dũng và Minh. Những tưởng cuộc đời cứ thế trôi qua êm đềm trong tiếng sóng. Nhưng rồi, khi Minh lên ba, anh Tuấn bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t. Chị đi khắp các bãi đá, các con nước, mùa nắng thì mò hàu, mùa mưa thì kéo lưới. Những hôm bão lớn, không thể ra khơi, chị lại ngồi may quần áo thuê, ch:ắt chiu từng đồng để lo cho các con ăn học. Với chị, “biển có thể dữ, nhưng con chữ thì hiền” – và chị tin rằng chữ nghĩa sẽ là con thuyền đưa con mình ra khỏi đói nghèo. Khang, con cả, từ nhỏ đã biết nấu cơm, chăm em. Dũng thì hay giúp mẹ gi:ã cá, gỡ lưới. Minh, nhỏ nhất, nhưng rất ngoan, luôn hỏi mẹ: “Mai mốt con lớn, con làm gì để mẹ không phải ra biển nữa nha?” Năm tháng qua nhanh, đến khi chị Mai gần năm mươi, lưng bắt đầu đau khi vác lưới, mắt mờ dần vì gió mặn. Các con chị, từng người một, rời làng ra thành phố: Khang trở thành kỹ sư đóng tàu, Dũng là bác sĩ tim mạch, còn Minh, cậu út, theo học kiến trúc tại Sài Gòn. Chị Mai ở lại một mình, vẫn sống trong căn nhà mái tôn cũ, vẫn gác thuyền mỗi tối, đốt đèn đợi con về dịp Tết. Nhưng có một năm, chị bất ngờ nhận được thư tay từ ba người con: “Má đừng lo chuẩn bị gì cho Tết. Tụi con về sớm… và má sẽ có điều bất ngờ.”…, đọc tiếp dưới bình luận 👇

Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t, nhưng rồi.. Chồng chị Mai bỏ đi vào một ngày cuối mùa mưa, không một lời từ biệt. Chỉ để lại mảnh giấy gấp vội trên bàn ăn lạnh… Continue reading Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t, nhưng rồi.. Ở một làng chài nghèo ven biển Bình Thuận, có một người phụ nữ tên Mai. Người ta gọi chị là “chị Mai của biển”, bởi chị là một trong những người hiếm hoi có thể chèo thuyền một mình ra khơi từ lúc còn rất trẻ. Chị từng có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Chồng chị – anh Tuấn – là tay lưới giỏi trong vùng, yêu biển và yêu vợ con. Họ có ba người con trai: Khang, Dũng và Minh. Những tưởng cuộc đời cứ thế trôi qua êm đềm trong tiếng sóng. Nhưng rồi, khi Minh lên ba, anh Tuấn bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t. Chị đi khắp các bãi đá, các con nước, mùa nắng thì mò hàu, mùa mưa thì kéo lưới. Những hôm bão lớn, không thể ra khơi, chị lại ngồi may quần áo thuê, ch:ắt chiu từng đồng để lo cho các con ăn học. Với chị, “biển có thể dữ, nhưng con chữ thì hiền” – và chị tin rằng chữ nghĩa sẽ là con thuyền đưa con mình ra khỏi đói nghèo. Khang, con cả, từ nhỏ đã biết nấu cơm, chăm em. Dũng thì hay giúp mẹ gi:ã cá, gỡ lưới. Minh, nhỏ nhất, nhưng rất ngoan, luôn hỏi mẹ: “Mai mốt con lớn, con làm gì để mẹ không phải ra biển nữa nha?” Năm tháng qua nhanh, đến khi chị Mai gần năm mươi, lưng bắt đầu đau khi vác lưới, mắt mờ dần vì gió mặn. Các con chị, từng người một, rời làng ra thành phố: Khang trở thành kỹ sư đóng tàu, Dũng là bác sĩ tim mạch, còn Minh, cậu út, theo học kiến trúc tại Sài Gòn. Chị Mai ở lại một mình, vẫn sống trong căn nhà mái tôn cũ, vẫn gác thuyền mỗi tối, đốt đèn đợi con về dịp Tết. Nhưng có một năm, chị bất ngờ nhận được thư tay từ ba người con: “Má đừng lo chuẩn bị gì cho Tết. Tụi con về sớm… và má sẽ có điều bất ngờ.”…, đọc tiếp dưới bình luận 👇

Cụ bà trong làng qu/a đ/ời ở t/uổi 100, tang lễ làm gấp trong đêm vì trùng với lịch cưới cháu, nào ngờ đến lúc đưa ra đồng, xe t/ang khựng lại không thể nổ máy, cả gia đình xuống kiểm tra thì mới tá hỏa… Cụ bà Nguyễn Thị Hợi, 100 tuổi, trụ cột tinh thần của dòng họ Nguyễn tại làng Đông Khê, vừa qua đời vào rạng sáng thứ Sáu. Sự r-a đ/i của cụ khiến cả dòng họ đ/au xó/t, nhưng cũng lúng túng vì… chỉ 2 ngày nữa là đến đám cưới cháu đích tôn – Tuấn. Sau cuộc bàn bạc căng thẳng, gia đình quyết định làm tang lễ gấp trong đêm, để “kịp ngày vui, không ảnh hưởng đến chuyện cưới xin”. Dân làng xì xào, người thương xót, người trách móc. Nhưng gia đình vẫn cương quyết: “Cụ già rồi, sống trọn vẹn một thế kỷ, ra đi cũng thanh thản, không cần làm to.” Đêm đó, lễ tan/g được tổ chức vội vã dưới ánh đèn vàng leo lét. Không có đủ người, không có ban nhạc kèn trống như thường lệ. Chỉ vài tiếng tụng niệm, rồi… đưa cụ ra đồng lúc 3h sáng – đúng giờ “đẹp” theo thầy xem. Khi chiếc xe tang bắt đầu lăn bánh, mọi việc tưởng đã êm xuôi. Nhưng chỉ đi được chừng 50m thì xe bất ngờ khựng lại. Máy chế/t hẳn. Lái xe luống cuống đề lại nhiều lần – không nổ. Cả họ sợ trễ giờ, người thì khấn vái, người lôi bật lửa soi vào gầm xe. Rồi… một tiếng hét thất thanh vang lên từ anh con rể: “Dưới gầm xe có…. đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Ông lão sống 1 mình cuối xóm gần 20 năm đột ngột qua đời, dân làng định chôn ngay trong ngày thì bất ngờ phát hiện giấy tờ quan trọng dưới gầm giường, cả huyện phải ngưng lễ tang ngay lập tức, hóa ra ông chính là… – Tin Hay Ông Ba Gàn – cái… Continue reading Cụ bà trong làng qu/a đ/ời ở t/uổi 100, tang lễ làm gấp trong đêm vì trùng với lịch cưới cháu, nào ngờ đến lúc đưa ra đồng, xe t/ang khựng lại không thể nổ máy, cả gia đình xuống kiểm tra thì mới tá hỏa… Cụ bà Nguyễn Thị Hợi, 100 tuổi, trụ cột tinh thần của dòng họ Nguyễn tại làng Đông Khê, vừa qua đời vào rạng sáng thứ Sáu. Sự r-a đ/i của cụ khiến cả dòng họ đ/au xó/t, nhưng cũng lúng túng vì… chỉ 2 ngày nữa là đến đám cưới cháu đích tôn – Tuấn. Sau cuộc bàn bạc căng thẳng, gia đình quyết định làm tang lễ gấp trong đêm, để “kịp ngày vui, không ảnh hưởng đến chuyện cưới xin”. Dân làng xì xào, người thương xót, người trách móc. Nhưng gia đình vẫn cương quyết: “Cụ già rồi, sống trọn vẹn một thế kỷ, ra đi cũng thanh thản, không cần làm to.” Đêm đó, lễ tan/g được tổ chức vội vã dưới ánh đèn vàng leo lét. Không có đủ người, không có ban nhạc kèn trống như thường lệ. Chỉ vài tiếng tụng niệm, rồi… đưa cụ ra đồng lúc 3h sáng – đúng giờ “đẹp” theo thầy xem. Khi chiếc xe tang bắt đầu lăn bánh, mọi việc tưởng đã êm xuôi. Nhưng chỉ đi được chừng 50m thì xe bất ngờ khựng lại. Máy chế/t hẳn. Lái xe luống cuống đề lại nhiều lần – không nổ. Cả họ sợ trễ giờ, người thì khấn vái, người lôi bật lửa soi vào gầm xe. Rồi… một tiếng hét thất thanh vang lên từ anh con rể: “Dưới gầm xe có…. đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Mẹ chồng dặn con dâu không được mở ngăn tủ cuối giường suốt 20 năm trời cho đến ngày bà trúng gió r;/a đi đ/ột ng;/ột, cả nhà mang đi đ/ốt chiếc giường thì ngăn tủ s/ộc lên mùi hô/;i tan-h, thật không ngờ trong đó là… Ngay từ ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng tôi đã chỉ thẳng vào chiếc giường gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng: “Giường này là gia truyền. Con muốn làm gì thì làm, nhưng cấm tuyệt đối mở ngăn tủ cuối giường. Nhớ cho kỹ.” Tôi r;/ng m//ình. Không phải vì lời dặn, mà vì ánh mắt của bà khi nói câu đó – không phải s;/ợ hãi, mà là đ-e dọ-a. Suốt 20 năm làm dâu, tôi luôn nghe lời. Dù bao lần lau chùi, dọn dẹp, tôi chưa một lần dám mở ngăn tủ ấy. Chồng tôi cũng chẳng bao giờ đụng đến. Khi tôi hỏi, anh chỉ ậm ừ: “Mẹ nói gì thì cứ làm theo, đừng tò mò.” Cho đến một buổi sáng mùa đông, mẹ chồng tôi ngã quỵ trong bếp. Bà bị trú/ng g/ió nặng, hô;/n mê chỉ vài tiếng rồi… mất. Không một lời trăn trối. Tang lễ vừa xong, mọi người bắt đầu thu dọn căn phòng cũ của bà. Anh chồng tôi nói như trút được gánh nặng: “Thôi, vứt cái giường cũ đó đi. Gỗ mối mọt hết rồi, giữ lại làm gì.” Cả nhà đồng ý. Họ khiêng chiếc giường ra sân, châm lửa. Nhưng đến khi ngọn lửa bén đến ngăn tủ cuối giường… có chuyện lạ xảy ra. Một tiếng “bụp” vang lên – như có gì bị bật nắp. Rồi từ trong ngăn tủ, một luồng khí đen kịt phả ra, kéo theo mùi hô/i ta/nh đến nghẹt thở. Cả nhà hoả;ng lo;ạn. Một người lấy xà beng cạy hẳn ngăn tủ ra. Và rồi… chúng tôi đứng ch;/ết lặ/ng… 👇👇

Mẹ chồng dặn con dâu không được mở ngăn tủ cuối giường suốt 20 năm trời cho đến ngày bà trúng gió r;/a đi đ/ột ng;/ột Ngay từ ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng tôi đã chỉ thẳng vào chiếc giường gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng: “Giường này là gia truyền. Con muốn… Continue reading Mẹ chồng dặn con dâu không được mở ngăn tủ cuối giường suốt 20 năm trời cho đến ngày bà trúng gió r;/a đi đ/ột ng;/ột, cả nhà mang đi đ/ốt chiếc giường thì ngăn tủ s/ộc lên mùi hô/;i tan-h, thật không ngờ trong đó là… Ngay từ ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng tôi đã chỉ thẳng vào chiếc giường gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng: “Giường này là gia truyền. Con muốn làm gì thì làm, nhưng cấm tuyệt đối mở ngăn tủ cuối giường. Nhớ cho kỹ.” Tôi r;/ng m//ình. Không phải vì lời dặn, mà vì ánh mắt của bà khi nói câu đó – không phải s;/ợ hãi, mà là đ-e dọ-a. Suốt 20 năm làm dâu, tôi luôn nghe lời. Dù bao lần lau chùi, dọn dẹp, tôi chưa một lần dám mở ngăn tủ ấy. Chồng tôi cũng chẳng bao giờ đụng đến. Khi tôi hỏi, anh chỉ ậm ừ: “Mẹ nói gì thì cứ làm theo, đừng tò mò.” Cho đến một buổi sáng mùa đông, mẹ chồng tôi ngã quỵ trong bếp. Bà bị trú/ng g/ió nặng, hô;/n mê chỉ vài tiếng rồi… mất. Không một lời trăn trối. Tang lễ vừa xong, mọi người bắt đầu thu dọn căn phòng cũ của bà. Anh chồng tôi nói như trút được gánh nặng: “Thôi, vứt cái giường cũ đó đi. Gỗ mối mọt hết rồi, giữ lại làm gì.” Cả nhà đồng ý. Họ khiêng chiếc giường ra sân, châm lửa. Nhưng đến khi ngọn lửa bén đến ngăn tủ cuối giường… có chuyện lạ xảy ra. Một tiếng “bụp” vang lên – như có gì bị bật nắp. Rồi từ trong ngăn tủ, một luồng khí đen kịt phả ra, kéo theo mùi hô/i ta/nh đến nghẹt thở. Cả nhà hoả;ng lo;ạn. Một người lấy xà beng cạy hẳn ngăn tủ ra. Và rồi… chúng tôi đứng ch;/ết lặ/ng… 👇👇

Dân gian có câu: “Nghèo đến đâu cũng đừng ăn lươn trông trăng”, lươn trông trăng là thứ gì?

Dân gian có câu: “Nghèo đến đâu cũng đừng ăn lươn trông trăng”, lươn trông trăng là thứ gì? Người xưa dặn con cháu không ăn lươn trông trăng vì cho rằng loại lươn này có độc. Có những câu ca dao, tục ngữ như “mùa hè bổ, lươn đồng là thứ nhất” hay “nhẹ… Continue reading Dân gian có câu: “Nghèo đến đâu cũng đừng ăn lươn trông trăng”, lươn trông trăng là thứ gì?

Tr-o c-ốt cố diễn viên Quý Bình đang ở đâu? Vì sao đến giờ vẫn chưa thực hiện được di nguyện về với Cần Giờ

Tr-o c-ốt cố diễn viên Quý Bình đang ở đâu? Vì sao đến giờ vẫn chưa thực hiện được di nguyện về với Cần Giờ Linh cữu của diễn viên Quý Bình đã được đưa đến Tháp Long Thọ, Củ Chi để tiến hành hỏa táng. Trong suốt những ngày qua, thông tin về diễn… Continue reading Tr-o c-ốt cố diễn viên Quý Bình đang ở đâu? Vì sao đến giờ vẫn chưa thực hiện được di nguyện về với Cần Giờ

“Chờ con thi đại học xong sẽ ly hôn” Câu chuyện xôn xao cảnh tỉnh đàn ông vô tâm, chỉ thích vợ “hầu hạ”

“Chờ con thi đại học xong sẽ ly hôn” Câu chuyện xôn xao cảnh tỉnh đàn ông vô tâm, chỉ thích vợ “hầu hạ” “Một ɴgườι đàп ôпg vừa ly hôп пói về vợ cũ của mìпh, aпh ấy пói, khi chúпg tôi bước ra từ cục dâп chíпh, tôi thì khóc, cô ấy lại… Continue reading “Chờ con thi đại học xong sẽ ly hôn” Câu chuyện xôn xao cảnh tỉnh đàn ông vô tâm, chỉ thích vợ “hầu hạ”

Cả nước hướng về sân вɑγ Nội Bài Hà Nội! Ɗịcʜ đang bùng phát CDC Hà Nội tiếp tục tăng cường công τάc kiểm ɗịcʜ y tế tại Sân вɑγ Quốc tế Nội Bài

Cả nước hướng về sân вɑγ Nội Bài Hà Nội! Ɗịcʜ đang bùng phát CDC Hà Nội tiếp tục tăng cường công τάc kiểm ɗịcʜ y tế tại Sân вɑγ Quốc tế Nội Bài   Cả nước hướng về sân вɑγ Nội Bài Hà Nội! Ɗịcʜ đang bùng phát CDC Hà Nội tiếp tục tăng cường công… Continue reading Cả nước hướng về sân вɑγ Nội Bài Hà Nội! Ɗịcʜ đang bùng phát CDC Hà Nội tiếp tục tăng cường công τάc kiểm ɗịcʜ y tế tại Sân вɑγ Quốc tế Nội Bài

Cô gái Việt 26 tuổi bất ngờ tuyên bố chia tay chồng sắp cưới tỷ phú Mỹ 72 tuổi, quyết chấm dứt vì lý do không tin nổi

Cô gái Việt 26 tuổi bất ngờ tuyên bố chia tay chồng sắp cưới tỷ phú Mỹ 72 tuổi, quyết chấm dứt vì lý do không tin nổi Em điên rồi nhưng đồng ý thôi, như em mong muốn, em muốn làm gì thì làm, tạm biệt và chúc em may mắn”, đó là những… Continue reading Cô gái Việt 26 tuổi bất ngờ tuyên bố chia tay chồng sắp cưới tỷ phú Mỹ 72 tuổi, quyết chấm dứt vì lý do không tin nổi

CҺấп Độпg: Bị Gιaпg Hồ ĐáпҺ Dã Maп, Nữ CảпҺ Sát Maпg TҺaι Được Cậu Bé NgҺèo Cứu Mạпg … Buổi chiều oi ả, khu chợ đầu hẻm đông đúc như mọi ngày. Người bán, người mua chen chúc giữa mùi cá tanh, rau dập và khói bụi mịt mù. Tiếng dao lách cách, tiếng người rao hàng, tiếng trẻ con khóc, tất cả hòa thành một bản giao hưởng hỗn độn của đời sống lao động nghèo. Giữa khung cảnh ấy, Khang, cậu bé 12 tuổi, dáng người gầy gò, mặt lấm lem bụi bặm, đang lúi húi nhặt mấy lon sữa rỗng ở cuối chợ. Trên vai cậu là chiếc cặp sách cũ, dưới chân là đôi dép mòn gót. Đột nhiên, một tiếng hét vang lên xé tan mọi âm thanh: “Tránh ra! Nó tới rồi!” Một tên giang hồ lực lưỡng, đầu trọc, xăm trổ đầy người, lao qua sạp rau như con thú hoang. Hắn đạp đổ mẹt hàng của một bà lão, rau quả văng tung tóe. Phía sau, một nữ cảnh sát đang mang bầu — mặc sắc phục, mồ hôi ướt đẫm — đang rượt theo, hét lớn: “Thắng! Đứng lại! Tôi đã cảnh cáo anh rồi!” Tên giang hồ quay lại cười khẩy: “Cô bầu mà cũng đòi bắt tôi hả? Bộ tưởng mình là siêu nhân?” Không nói thêm lời, hắn túm tóc, đạp thẳng vào bụng cô. Cô đổ gục trong đau đớn, nằm sõng soài giữa nền chợ đầy bùn và rác. Mọi người chỉ biết đứng nhìn. Không ai dám can ngăn. Tất cả cúi đầu. Ngoại trừ Khang. Không do dự, cậu lao thẳng vào tên Thắng, bám chặt lưng hắn, gào lên:……………………………ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

CҺấп Độпg: Bị Gιaпg Hồ ĐáпҺ Dã Maп, Nữ CảпҺ Sát Maпg TҺaι Được Cậu Bé NgҺèo Cứu Mạпg .. Buổi chiều oi ả, khu chợ đầu hẻm đông đúc như mọi ngày. Người bán, người mua chen chúc giữa mùi cá tanh, rau dập và khói bụi mịt mù. Tiếng dao lách cách, tiếng… Continue reading CҺấп Độпg: Bị Gιaпg Hồ ĐáпҺ Dã Maп, Nữ CảпҺ Sát Maпg TҺaι Được Cậu Bé NgҺèo Cứu Mạпg … Buổi chiều oi ả, khu chợ đầu hẻm đông đúc như mọi ngày. Người bán, người mua chen chúc giữa mùi cá tanh, rau dập và khói bụi mịt mù. Tiếng dao lách cách, tiếng người rao hàng, tiếng trẻ con khóc, tất cả hòa thành một bản giao hưởng hỗn độn của đời sống lao động nghèo. Giữa khung cảnh ấy, Khang, cậu bé 12 tuổi, dáng người gầy gò, mặt lấm lem bụi bặm, đang lúi húi nhặt mấy lon sữa rỗng ở cuối chợ. Trên vai cậu là chiếc cặp sách cũ, dưới chân là đôi dép mòn gót. Đột nhiên, một tiếng hét vang lên xé tan mọi âm thanh: “Tránh ra! Nó tới rồi!” Một tên giang hồ lực lưỡng, đầu trọc, xăm trổ đầy người, lao qua sạp rau như con thú hoang. Hắn đạp đổ mẹt hàng của một bà lão, rau quả văng tung tóe. Phía sau, một nữ cảnh sát đang mang bầu — mặc sắc phục, mồ hôi ướt đẫm — đang rượt theo, hét lớn: “Thắng! Đứng lại! Tôi đã cảnh cáo anh rồi!” Tên giang hồ quay lại cười khẩy: “Cô bầu mà cũng đòi bắt tôi hả? Bộ tưởng mình là siêu nhân?” Không nói thêm lời, hắn túm tóc, đạp thẳng vào bụng cô. Cô đổ gục trong đau đớn, nằm sõng soài giữa nền chợ đầy bùn và rác. Mọi người chỉ biết đứng nhìn. Không ai dám can ngăn. Tất cả cúi đầu. Ngoại trừ Khang. Không do dự, cậu lao thẳng vào tên Thắng, bám chặt lưng hắn, gào lên:……………………………ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇