Ông Park Hang-seo cúi đầu xin lỗi sau thất bại của ĐT Hàn Quốc ở World Cup Trưởng đoàn kiêm Phó Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc (KFA) phụ trách đội tuyển – ông Park Hang-seo đã đứng ra nhận trách nhiệm và cúi đầu xin lỗi người hâm mộ sau thất bại… Continue reading Ông Park Hang-seo cúi đầu xin lỗi sau thất bại của ĐT Hàn Quốc ở World Cup
Tháng: Tháng 6 2026
Ngày con bé chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, bà nội nhất quyết đòi đưa đi bằng được, nào ngờ vài giờ sau nhà trường gọi điện báo tin về, bố mẹ chế-t điếng khi biết được… Ngày con gái chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, cả nhà háo hức. Bố mẹ chuẩn bị quần áo mới, cặp sách mới cho con, định sáng sớm sẽ cùng nhau đưa con đi. Ấy vậy mà bà nội lại nhất quyết giành: – “Ngày trọng đại, phải để bà đưa đi cho có phúc, có lộc. Bố mẹ nó cứ bận làm việc đi, để bà lo.” Thương bà mong muốn, bố mẹ cũng miễn cưỡng đồng ý. Nhìn con lon ton theo tay bà mà lòng còn lâng lâng tự hào. Nhưng chưa đầy vài giờ sau, điện thoại nhà trường gọi dồn dập. Giọng cô giáo run run: – “Anh chị đến ngay… con bé gặp chuyện rồi.” Bố mẹ ch;/ết điếng, bỏ hết công việc phóng xe tới trường. Trước cổng, đám đông phụ huynh và giáo viên xúm lại, cạnh đó, bà nội đang bị bảo vệ giữ lại vì người ta phát hiện trong túi áo bà nhét đầy… hóa ra… 👇👇
Ngày con bé chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, bà nội nhất quyết đòi đưa đi bằng được, nào ngờ vài giờ sau nhà trường gọi điện báo tin về, bố mẹ chế-t điếng khi biết được… Ngày con gái chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, cả nhà háo hức. Bố mẹ chuẩn… Continue reading Ngày con bé chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, bà nội nhất quyết đòi đưa đi bằng được, nào ngờ vài giờ sau nhà trường gọi điện báo tin về, bố mẹ chế-t điếng khi biết được… Ngày con gái chuẩn bị khai giảng vào lớp 1, cả nhà háo hức. Bố mẹ chuẩn bị quần áo mới, cặp sách mới cho con, định sáng sớm sẽ cùng nhau đưa con đi. Ấy vậy mà bà nội lại nhất quyết giành: – “Ngày trọng đại, phải để bà đưa đi cho có phúc, có lộc. Bố mẹ nó cứ bận làm việc đi, để bà lo.” Thương bà mong muốn, bố mẹ cũng miễn cưỡng đồng ý. Nhìn con lon ton theo tay bà mà lòng còn lâng lâng tự hào. Nhưng chưa đầy vài giờ sau, điện thoại nhà trường gọi dồn dập. Giọng cô giáo run run: – “Anh chị đến ngay… con bé gặp chuyện rồi.” Bố mẹ ch;/ết điếng, bỏ hết công việc phóng xe tới trường. Trước cổng, đám đông phụ huynh và giáo viên xúm lại, cạnh đó, bà nội đang bị bảo vệ giữ lại vì người ta phát hiện trong túi áo bà nhét đầy… hóa ra… 👇👇
Mẹ kế không cho con uống nước, mỗi sáng chỉ được pha 1 thìa sữa, mẹ nói dối với bố là con ăn sáng rồi và nếu không nghe lời mẹ thì ngay sau buổi sáng đó sẽ bị gọi vào phòng và tự tay v;/ ả vào miệng nhưng sau đó còn kinhkhung hơn nữa… Bố ơi, con không biết phải nói với bố thế nào, nên con chỉ dám viết ra đây. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ con đưa cho bố đọc, nhưng nếu một ngày nào đó bố tình cờ tìm thấy cuốn sổ này, xin bố hãy tin con. Mỗi sáng, khi bố còn bận đi làm, mẹ kế sẽ gọi con dậy. Con khát nước lắm, cổ họng khô rát, nhưng mẹ chẳng bao giờ cho con uống. Mẹ chỉ đưa một cốc sữa, trong đó vỏn vẹn một thìa nhỏ, loãng như nước lã. Con uống nhanh cũng không no. Rồi khi bố hỏi: “Con ăn sáng chưa?”, mẹ liền cười: “Nó ăn rồi anh ạ, em lo hết rồi.” Bố yên tâm, còn con thì chỉ biết ôm bụng đói đến trường. Bố biết không, nếu hôm nào con dám trái lời, ngay sau bữa sáng, mẹ sẽ kéo con vào phòng. Cánh cửa khép lại, trong bốn bức tường lạnh ngắt, mẹ bắt con tự v;* vào m;/ iệng mình, từng cái, từng cái một. Mỗi khi con khóc, mẹ lại lạnh lùng Con s-/ ợ lắm, bố ơi. Nhưng điều ki;/nh kh;/ủng hơn còn xảy ra sau đó… Tối qua, mẹ đã b-ắt con làm 1 chuyện… 👇👇
Mẹ kế không cho con uống nước, mỗi sáng chỉ được pha 1 thìa sữa, mẹ nói dối với bố là con ăn sáng rồi và nếu không nghe lời mẹ thì ngay sau buổi sáng đó sẽ bị gọi vào phòng Bố ơi, con không biết phải nói với bố thế nào, nên con… Continue reading Mẹ kế không cho con uống nước, mỗi sáng chỉ được pha 1 thìa sữa, mẹ nói dối với bố là con ăn sáng rồi và nếu không nghe lời mẹ thì ngay sau buổi sáng đó sẽ bị gọi vào phòng và tự tay v;/ ả vào miệng nhưng sau đó còn kinhkhung hơn nữa… Bố ơi, con không biết phải nói với bố thế nào, nên con chỉ dám viết ra đây. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ con đưa cho bố đọc, nhưng nếu một ngày nào đó bố tình cờ tìm thấy cuốn sổ này, xin bố hãy tin con. Mỗi sáng, khi bố còn bận đi làm, mẹ kế sẽ gọi con dậy. Con khát nước lắm, cổ họng khô rát, nhưng mẹ chẳng bao giờ cho con uống. Mẹ chỉ đưa một cốc sữa, trong đó vỏn vẹn một thìa nhỏ, loãng như nước lã. Con uống nhanh cũng không no. Rồi khi bố hỏi: “Con ăn sáng chưa?”, mẹ liền cười: “Nó ăn rồi anh ạ, em lo hết rồi.” Bố yên tâm, còn con thì chỉ biết ôm bụng đói đến trường. Bố biết không, nếu hôm nào con dám trái lời, ngay sau bữa sáng, mẹ sẽ kéo con vào phòng. Cánh cửa khép lại, trong bốn bức tường lạnh ngắt, mẹ bắt con tự v;* vào m;/ iệng mình, từng cái, từng cái một. Mỗi khi con khóc, mẹ lại lạnh lùng Con s-/ ợ lắm, bố ơi. Nhưng điều ki;/nh kh;/ủng hơn còn xảy ra sau đó… Tối qua, mẹ đã b-ắt con làm 1 chuyện… 👇👇
Đám cưới kỳ lạ và cuộc hôn nhân 24 năm không con cái của ca sĩ Minh Tuyết và chồng Việt kiều ở Mỹ
Đám cưới kỳ lạ và cuộc hôn nhân 24 năm không con cái của ca sĩ Minh Tuyết và chồng Việt kiều ở Mỹ Nhiều người tò mò về cuộc sống hiện tại của ca sĩ Minh Tuyết và chồng Việt kiều bên trời Tây thế nào khi giữa họ không có con cái chung.… Continue reading Đám cưới kỳ lạ và cuộc hôn nhân 24 năm không con cái của ca sĩ Minh Tuyết và chồng Việt kiều ở Mỹ
NSND Hồng Vân chia sẻ ảnh thời trẻ, khán giả bồi hồi nhớ về những kỷ niệm thanh xuân
NSND Hồng Vân chia sẻ ảnh thời trẻ, khán giả bồi hồi nhớ về những kỷ niệm thanh xuân NSND Hồng Vân khiến khán giả “xuýt xoa” và không ngớt lời khen ngợi nhan sắc đỉnh cao thời trẻ. Vừa mới đây, trên trang cá nhân NSND Hồng Vân đã đăng tải loạt ảnh thời… Continue reading NSND Hồng Vân chia sẻ ảnh thời trẻ, khán giả bồi hồi nhớ về những kỷ niệm thanh xuân
72 tuổi, sống tại nhà con trai đã chục năm, tôi chạnh lòng: Bị coi như bảo mẫu, chỉ vì ăn 2 quả vải mà bị con dâu ‘mặt nặng, mày nhẹ’
72 tuổi, sống tại nhà con trai đã chục năm, tôi chạnh lòng: Bị coi như bảo mẫu, chỉ vì ăn 2 quả vải mà bị con dâu ‘mặt nặng, mày nhẹ’ Tận tụy, vất vả vì con cháu trong nhiều năm, vậy mà giờ đây chỉ vì 2 quả vải, tôi cảm thấy mình… Continue reading 72 tuổi, sống tại nhà con trai đã chục năm, tôi chạnh lòng: Bị coi như bảo mẫu, chỉ vì ăn 2 quả vải mà bị con dâu ‘mặt nặng, mày nhẹ’
Bà mẹ ung thư phổi ở tuổi 34 tiết lộ 5 dấu hiệu không nên bỏ qua
Bà mẹ ung thư phổi ở tuổi 34 tiết lộ 5 dấu hiệu không nên bỏ qua Bà mẹ ung thư phổi ở tuổi 34 tiết lộ 5 dấu hiệu không nên bỏ qua Linda Chavez nhận chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn 4 sau nhiều năm ho dai dẳng, đồng thời có các… Continue reading Bà mẹ ung thư phổi ở tuổi 34 tiết lộ 5 dấu hiệu không nên bỏ qua
Á;;m ả;nh cuộc gọi cuối cùng đ;;;au đến ngh;ẹn lòng trước khi cả nhà 4 người tuvong trong vụ ch;;áy nhà ở HN – mẹ ơi c;;ứu con
Á;;m ả;nh cuộc gọi cuối cùng đ;;;au đến ngh;ẹn lòng trước khi cả nhà 4 người tuvong – mẹ ơi c;;ứu con Rạng sáng ngày 16/9, một vụ hỏa hoạn nghiêm trọng xảy ra tại một căn nhà ở thôn Văn Giáp, xã Thường Tín, thành phố Hà Nội đã làm bốn người trong cùng… Continue reading Á;;m ả;nh cuộc gọi cuối cùng đ;;;au đến ngh;ẹn lòng trước khi cả nhà 4 người tuvong trong vụ ch;;áy nhà ở HN – mẹ ơi c;;ứu con
1 chú chó chờ đợi gia đình mình tại cây xăng cũ suốt 4 năm – và một buổi sáng nọ – phép màu xảy ra ….
1 chú chó chờ đợi gia đình mình tại cây xăng cũ suốt 4 năm – và một buổi sáng nọ – phép màu xảy ra …. Giữa một cây xăng cũ kỹ, phủ đầy bụi thời gian trên tuyến quốc lộ vắng bóng người, có một chú chó đã nằm chờ suốt bốn năm… Continue reading 1 chú chó chờ đợi gia đình mình tại cây xăng cũ suốt 4 năm – và một buổi sáng nọ – phép màu xảy ra ….
“Ôi con ơi! Tại sao con lại làm như thế với hai cháu? Trẻ con có tội tình gì đâu con ơi…” Tiếng còi xe cứ;;u thư;:ơng x;é t;an màn đêm tĩnh mịch. Tôi lao ra giữa trời mưa, đôi dép tuột khỏi chân, tim như muốn ngừng đập khi thấy chiếc xe tải bị lật nghiêng bên vệ đường. Người ta đang hô hoán, ai đó kêu tên con gái tôi — Mai. Mai – con gái tôi – từng là đứa hiền lành, ngoan ngoãn, là niềm tự hào của cả gia đình. Cô tốt nghiệp loại giỏi, lấy chồng là anh Kiên – một kỹ sư xây dựng. Hai đứa có với nhau hai bé sinh đôi kh//áu khỉn/h: Bống và Bin. Nhưng hạnh phúc ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Sau khi sin;;h con, Mai nghỉ việc ở nhà chăm con, còn Kiên ngày càng lạnh nhạt. Anh thường viện cớ công trình xa, đi biền biệt cả tháng, về nhà lại cáu gắt, đ;;ổ l;;ỗi cho v;ợ “ă;n b;ám”. Tôi nhiều lần khuyên: “Thôi con ạ, đàn ông ai cũng có lúc khó, con nh;ịn đi một chút.” Mai chỉ cười nhạt, nụ cư;ời nh;ạt đến mức khiến tôi sợ. Một hôm, nó về quê, mặt mày b//ơ p/hờ, ôm hai đứa nhỏ khóc sụt sùi. Tôi hỏi mãi mới chịu nói: “Anh ta có người k/hác rồi mẹ ạ… là bạn cùng công ty cũ của con. Con biết hết, nhưng anh ta không nhận.” Rồi hôm đó – ngày địn;;h mệ;;nh. Buổi sáng, Mai dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho hai đứa nhỏ. Nó mặc cho chúng bộ đồ trắng tinh, chải tóc gọn gàng, hôn lên trán từng đứ:a. Tôi còn nhớ rõ lúc ra cổng, nó quay lại nhìn tôi cười: “Chiều con đưa các cháu về, mẹ nhé.” 👇👇👇
“Mai ơi, anh sai rồi… Sao em không nói với anh một lời…” “Ôi con ơi, tại sao con lại làm như thế…” Tiếng còi xe cứu thương xé tan màn đêm tĩnh mịch. Tôi lao ra giữa trời mưa, đôi dép tuột khỏi chân, tim như muốn ngừng đập khi thấy chiếc xe tải… Continue reading “Ôi con ơi! Tại sao con lại làm như thế với hai cháu? Trẻ con có tội tình gì đâu con ơi…” Tiếng còi xe cứ;;u thư;:ơng x;é t;an màn đêm tĩnh mịch. Tôi lao ra giữa trời mưa, đôi dép tuột khỏi chân, tim như muốn ngừng đập khi thấy chiếc xe tải bị lật nghiêng bên vệ đường. Người ta đang hô hoán, ai đó kêu tên con gái tôi — Mai. Mai – con gái tôi – từng là đứa hiền lành, ngoan ngoãn, là niềm tự hào của cả gia đình. Cô tốt nghiệp loại giỏi, lấy chồng là anh Kiên – một kỹ sư xây dựng. Hai đứa có với nhau hai bé sinh đôi kh//áu khỉn/h: Bống và Bin. Nhưng hạnh phúc ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Sau khi sin;;h con, Mai nghỉ việc ở nhà chăm con, còn Kiên ngày càng lạnh nhạt. Anh thường viện cớ công trình xa, đi biền biệt cả tháng, về nhà lại cáu gắt, đ;;ổ l;;ỗi cho v;ợ “ă;n b;ám”. Tôi nhiều lần khuyên: “Thôi con ạ, đàn ông ai cũng có lúc khó, con nh;ịn đi một chút.” Mai chỉ cười nhạt, nụ cư;ời nh;ạt đến mức khiến tôi sợ. Một hôm, nó về quê, mặt mày b//ơ p/hờ, ôm hai đứa nhỏ khóc sụt sùi. Tôi hỏi mãi mới chịu nói: “Anh ta có người k/hác rồi mẹ ạ… là bạn cùng công ty cũ của con. Con biết hết, nhưng anh ta không nhận.” Rồi hôm đó – ngày địn;;h mệ;;nh. Buổi sáng, Mai dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho hai đứa nhỏ. Nó mặc cho chúng bộ đồ trắng tinh, chải tóc gọn gàng, hôn lên trán từng đứ:a. Tôi còn nhớ rõ lúc ra cổng, nó quay lại nhìn tôi cười: “Chiều con đưa các cháu về, mẹ nhé.” 👇👇👇