Khi Trương Văn Viện vừa làm thủ tục nhập cảnh vào Việt Nam, Tổ công tác nhanh chóng khống chế, bắt giữ thành công đối tượng. Theo Trang thông tin điện tử Công an tỉnh Nghệ An, ngày 16/12/2025, Công an xã Tam Hợp cho biết, đơn vị vừa phối hợp với các lực lượng… Continue reading Vừa nhập cảnh về Việt Nam, Trương Văn Viện bị bắt sau 15 năm trốn truy nã
Tổng Bí thư Tô Lâm chủ trì làm việc về thực hiện chủ trương, chính sách đối với người có công với cách mạng
Tổng Bí thư Tô Lâm chủ trì làm việc về thực hiện chủ trương, chính sách đối với người có công với cách mạng. Ảnh Chiều 16/12, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư Tô Lâm đã chủ trì cuộc làm việc với các ban, bộ, ngành về tình hình thực hiện chủ… Continue reading Tổng Bí thư Tô Lâm chủ trì làm việc về thực hiện chủ trương, chính sách đối với người có công với cách mạng
Sáng đi học tối đi tìm mẹ bệnh tâm thần, nam sinh đậu Đại học Giao thông vận tải TP.HCM8
Sáng đi học tối đi tìm mẹ bệnh tâm thần, nam sinh đậu Đại học Giao thông vận tải TP.HCM8 Suốt nhiều năm học bài trong tiếng la ó của mẹ, hay phải thường xuyên đi tìm người mẹ bị bệnh tâm thần, Thế Huy không nguôi khát khao được vào đại học. Giờ đây… Continue reading Sáng đi học tối đi tìm mẹ bệnh tâm thần, nam sinh đậu Đại học Giao thông vận tải TP.HCM8
Xót xa 2 cha con tuvong vì bức tường nhà hàng xóm đổ sập, đúng 10h45… 🙏👇
Sau mưa lớn, bức tường chắn đất dài khoảng 20 m bất ngờ đổ sập, đè trúng căn nhà bên cạnh khiến hai cha con tử vong, ba người bị thương, trưa 25/10. Khoảng 10h45, bức tường bêtông cao hơn 2 m, dày 50 cm của một hộ dân ở buôn Mang Ta, xã Yang… Continue reading Xót xa 2 cha con tuvong vì bức tường nhà hàng xóm đổ sập, đúng 10h45… 🙏👇
Tổng Bí thư: “Không thể biến trường học thành nơi làm dịch vụ, thu tiền”
Tổng Bí thư Tô Lâm: “Không thể biến trường học thành nơi làm dịch vụ” – Tổng Bí thư yêu cầu Hà Nội phải kiểm tra, xử lý tình trạng trường học liên kết với các công ty, đưa giáo viên bên ngoài vào giảng dạy và thu tiền nhiều hơn mức học phí mà… Continue reading Tổng Bí thư: “Không thể biến trường học thành nơi làm dịch vụ, thu tiền”
Chữ ký của cựu Cục trưởng An toàn thực phẩm giá ‘ít nhất 2 triệu đồng’
Chữ ký của cựu Cục trưởng An toàn thực phẩm giá ‘ít nhất 2 triệu đồng’ Hồ sơ đăng ký cấp giấy xác nhận nội dung quảng cáo cơ bản đảm bảo song Cục trưởng Trần Việt Nga vẫn trả lại với lý do không rõ ràng để ép đưa tiền bôi trơn 2-3,5 triệu… Continue reading Chữ ký của cựu Cục trưởng An toàn thực phẩm giá ‘ít nhất 2 triệu đồng’
Sinh viên Trường Sư phạm Nghệ thuật TW bị trừ tiền ăn vì đăng chuyện chưa nhận tiền A80 lên mạng 😆
Sinh viên một trường đại học bị trừ tiền ăn sau khi phản ánh chuyện chưa nhận được tiền A80 lên mạng. Liên quan đến câu chuyện chi trả tiền hỗ trợ A80 cho sinh viên các trường, một nữ sinh Trường Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương cho biết, bản thân không… Continue reading Sinh viên Trường Sư phạm Nghệ thuật TW bị trừ tiền ăn vì đăng chuyện chưa nhận tiền A80 lên mạng 😆
‼ Mang thùng rượu chứa 20 tỷ đến phòng lãnh đạo Tập đoàn Cao su để đưa hối lộ
Mang thùng rượu chứa 20 tỷ đến phòng lãnh đạo Tập đoàn Cao su để đưa hối lộ. Trong quá trình thực hiện chuyển nhượng khu đất 39-39B Bến Vân Đồn, Đặng Phước Dừa mang 20 tỷ đồng đựng trong 4 thùng rượu đến đưa cho ông Trần Ngọc Thuận, với lý do là “tiền… Continue reading ‼ Mang thùng rượu chứa 20 tỷ đến phòng lãnh đạo Tập đoàn Cao su để đưa hối lộ
Bố mẹ sau khi mấ:t để lại 50 cây vàng để 2 anh em có vốn làm ăn, người anh được thừa kế 30 cây, em g:ái 20 cây. Nhưng sau đó anh trai đã tìm mọi cách để chiếm đoạt toàn bộ mặc cho em gái khóc lóc cầu xin!!!! Bố mẹ mấ..t cách nhau chỉ một năm. Bà ra đi sau một trận b..ạo bệnh, còn ông thì lặng lẽ đi theo như thể chỉ còn sống vì bà. Ngày làm giỗ đầu cho mẹ, anh em họp nhau lại, bàn chuyện chia của. Tài sản bố mẹ để lại không nhiều, chỉ có căn nhà cấp bốn và 50 cây vàng – vốn dành dụm cả đời. Trong di chúc viết tay của bố, ghi rõ: “Chia cho thằng Hải 30 cây, con Mai 20 cây. Nhà đất để chung, tùy các con quyết định sau.” Mai không buồn so đo. Anh là anh cả, nhiều năm vất vả lo cho bố mẹ, còn cô thì đi học xa, rồi đi làm ở tỉnh. 20 cây cũng là cả một gia tài. Cô tính bán ít vàng mở tiệm tạp hóa nhỏ, phần còn lại gửi ngân hàng, phòng lúc đau ốm. Nhưng sau đám giỗ, mọi chuyện thay đổi nhanh đến mức cô không ngờ…xem thêm dưới bình luận!
Bố mẹ sau khi mấ:t để lại 50 cây vàng để 2 anh em có vốn làm ăn, người anh được thừa kế 30 cây, em g:ái 20 cây. Nhưng sau đó anh trai đã tìm mọi cách để chiếm đoạt toàn bộ mặc cho em gái khóc lóc cầu xin!!!! 50 Cây Vàng và… Continue reading Bố mẹ sau khi mấ:t để lại 50 cây vàng để 2 anh em có vốn làm ăn, người anh được thừa kế 30 cây, em g:ái 20 cây. Nhưng sau đó anh trai đã tìm mọi cách để chiếm đoạt toàn bộ mặc cho em gái khóc lóc cầu xin!!!! Bố mẹ mấ..t cách nhau chỉ một năm. Bà ra đi sau một trận b..ạo bệnh, còn ông thì lặng lẽ đi theo như thể chỉ còn sống vì bà. Ngày làm giỗ đầu cho mẹ, anh em họp nhau lại, bàn chuyện chia của. Tài sản bố mẹ để lại không nhiều, chỉ có căn nhà cấp bốn và 50 cây vàng – vốn dành dụm cả đời. Trong di chúc viết tay của bố, ghi rõ: “Chia cho thằng Hải 30 cây, con Mai 20 cây. Nhà đất để chung, tùy các con quyết định sau.” Mai không buồn so đo. Anh là anh cả, nhiều năm vất vả lo cho bố mẹ, còn cô thì đi học xa, rồi đi làm ở tỉnh. 20 cây cũng là cả một gia tài. Cô tính bán ít vàng mở tiệm tạp hóa nhỏ, phần còn lại gửi ngân hàng, phòng lúc đau ốm. Nhưng sau đám giỗ, mọi chuyện thay đổi nhanh đến mức cô không ngờ…xem thêm dưới bình luận!
Cưới người chồng t;/ật ng;/uyền nhà giàu để trả nợ “cứu” cha, cô bị nhà chồng khi;/nh r;ẻ suốt 7 năm trời, đến ngày anh đứng dậy đi lại, câu nói đầu tiên của anh khiến cả nhà phải c;/hết lặng… Bảy năm trước, Thảo đứng lặng trong bộ váy cưới, tay siết chặt váy đến run người. Cô là sinh viên năm cuối, đang học dở dang thì gia đình sa cơ, cha cô vì bảo lãnh nợ cho người quen mà bị xiết cả đất lẫn nhà, đứng trước nguy cơ phải vào t;/ù. Trong lúc tuyệt vọng, một lời đề nghị “giải cứu” từ nhà họ Trần xuất hiện. “Chỉ cần cô lấy con trai tôi, toàn bộ số nợ coi như được xóa.” Người ta đồn con trai nhà họ Trần – Trần Khánh – là “cục thị-t s-ốn/g”, bị li-/ệt toàn thân sau t;/ai n;/ạn giao thông, sống như thực vật, mọi sinh hoạt phải có người giúp đỡ. Thảo chẳng có lựa chọn. Cô đồng ý. Từ ngày bước chân về làm dâu, Thảo chưa từng được gọi là “con” hay “vợ”. Mẹ chồng gọi cô là “cô kia”, chị chồng gọi là “người giúp việc cao cấp”. Mỗi bữa ăn, cô ngồi ở một góc. Hễ có họ hàng đến chơi, mẹ chồng lại bảo: “Thằng Khánh nó số khổ nên mới lấy loại như cô ta, xuất thân thấp kém, học hành dang dở…” Thảo chỉ cúi đầu, lặng lẽ chăm sóc chồng ngày đêm, từ chuyện tắm rửa, ăn uống đến vật lý trị liệu. Cô chưa từng rời anh quá nửa ngày, chưa từng để y tá nào khác chạm vào anh. Rồi một ngày tháng Tư oi bức, khi cô đang dọn dẹp phòng, bỗng nghe tiếng lạch cạch phía sau. Quay lại, Thảo ch;/ết lặng. Trần Khánh – người chồng bất động suốt 7 năm, đang vịn vào thành giường và… bước đi. Cô choáng váng. Nước mắt ứa ra vì mừng. Cô gọi cả nhà. Người đầu tiên lao vào là mẹ chồng – bà hét lên su;/ng sư;/ớng rồi… tát Thảo một cái: “Mày biết nó đi được mà giấu cả nhà? Đồ á-c độ-c!” Chưa kịp hiểu chuyện gì, thì Khánh mở miệng lần đầu tiên sau 7 năm nói về tài sản cho vợ. Cả nhà nghe xong thì ch/ết lặng, không ngờ… 👇
Cưới người chồng t;/ật ng;/uyền nhà giàu để trả nợ “cứu” cha, cô bị nhà chồng khi;/nh r;ẻ suốt 7 năm trời, cho đến ngày anh đứng dậy đi lại Câu chuyện bắt đầu… Bảy năm trước, Thảo đứng lặng trong bộ váy cưới, tay siết chặt váy đến run người. Cô là sinh viên… Continue reading Cưới người chồng t;/ật ng;/uyền nhà giàu để trả nợ “cứu” cha, cô bị nhà chồng khi;/nh r;ẻ suốt 7 năm trời, đến ngày anh đứng dậy đi lại, câu nói đầu tiên của anh khiến cả nhà phải c;/hết lặng… Bảy năm trước, Thảo đứng lặng trong bộ váy cưới, tay siết chặt váy đến run người. Cô là sinh viên năm cuối, đang học dở dang thì gia đình sa cơ, cha cô vì bảo lãnh nợ cho người quen mà bị xiết cả đất lẫn nhà, đứng trước nguy cơ phải vào t;/ù. Trong lúc tuyệt vọng, một lời đề nghị “giải cứu” từ nhà họ Trần xuất hiện. “Chỉ cần cô lấy con trai tôi, toàn bộ số nợ coi như được xóa.” Người ta đồn con trai nhà họ Trần – Trần Khánh – là “cục thị-t s-ốn/g”, bị li-/ệt toàn thân sau t;/ai n;/ạn giao thông, sống như thực vật, mọi sinh hoạt phải có người giúp đỡ. Thảo chẳng có lựa chọn. Cô đồng ý. Từ ngày bước chân về làm dâu, Thảo chưa từng được gọi là “con” hay “vợ”. Mẹ chồng gọi cô là “cô kia”, chị chồng gọi là “người giúp việc cao cấp”. Mỗi bữa ăn, cô ngồi ở một góc. Hễ có họ hàng đến chơi, mẹ chồng lại bảo: “Thằng Khánh nó số khổ nên mới lấy loại như cô ta, xuất thân thấp kém, học hành dang dở…” Thảo chỉ cúi đầu, lặng lẽ chăm sóc chồng ngày đêm, từ chuyện tắm rửa, ăn uống đến vật lý trị liệu. Cô chưa từng rời anh quá nửa ngày, chưa từng để y tá nào khác chạm vào anh. Rồi một ngày tháng Tư oi bức, khi cô đang dọn dẹp phòng, bỗng nghe tiếng lạch cạch phía sau. Quay lại, Thảo ch;/ết lặng. Trần Khánh – người chồng bất động suốt 7 năm, đang vịn vào thành giường và… bước đi. Cô choáng váng. Nước mắt ứa ra vì mừng. Cô gọi cả nhà. Người đầu tiên lao vào là mẹ chồng – bà hét lên su;/ng sư;/ớng rồi… tát Thảo một cái: “Mày biết nó đi được mà giấu cả nhà? Đồ á-c độ-c!” Chưa kịp hiểu chuyện gì, thì Khánh mở miệng lần đầu tiên sau 7 năm nói về tài sản cho vợ. Cả nhà nghe xong thì ch/ết lặng, không ngờ… 👇