Người đàn ông trúng độc đắc Vietlott gần 62 tỷ nhờ mua vé kiểu cầu may. Tình cờ lướt Facebook, một người đàn ông ở Hà Nội thấy thông tin giải Jackpot ở sản phẩm Mega 6/45 của Vietlott đã vượt mốc 60 tỷ đồng và may mắn trúng giải độc đắc gần 62 tỷ… Continue reading Người đàn ông bất ngờ đổi đời khi trúng độc đắc Vietlott gần 62 tỷ đồng, chỉ từ một tấm vé mua theo kiểu “cầu may biết đâu trúng thật”.
Mức kỷ luật dành cho nữ cán bộ phường Yên Hòa quát dân “bố láo, bố toét” 😧
Mức kỷ luật dành cho nữ cán bộ phường Yên Hòa thiếu chuẩn mực khi tiếp công dân. Liên quan đến vụ việc nữ cán bộ phường Yên Hòa – Phan Thị Hải Yến (Phó Trưởng phòng Kinh tế – Hạ tầng và Đô thị phường Yên Hòa) có dấu hiệu thiếu trách nhiệm khi… Continue reading Mức kỷ luật dành cho nữ cán bộ phường Yên Hòa quát dân “bố láo, bố toét” 😧
Phép màu giữa đống đổ nát 🌿Cơn lũ ở Thái Nguyên đã cuốn trôi nhiều thứ nhưng không thể cuốn đi lòng tử tế. Giữa cửa hàng phế liệu ngổn ngang, một cuốn sổ đỏ thất lạc đã được anh Linh tìm thấy và trả lại tận tay chủ nhân. Khi được ngỏ ý gửi quà hậu tạ, anh chỉ mỉm cười từ chối: “Giúp được là tôi vui rồi.” Một hành động nhỏ, nhưng đủ làm ấm cả những ngày sau bão
Một cuốn sổ đỏ, một hành động đẹp: Câu chuyện khiến Thái Nguyên ấm lòng sau lũ Sau trận lũ lịch sử ở Thái Nguyên, nhiều con phố vẫn còn lấm lem bùn đất, đồ đạc chất đống ngổn ngang. Trong lúc dọn dẹp, anh Quang Linh (38 tuổi, phường Phan Đình Phùng) bất ngờ […]
Một giáo viên trúng Vietlott gần 180 tỷ đồng
Một giáo viên trúng Vietlott gần 180 tỷ đồng Vietlott vừa trao giải Jackpot 1 Power 6/55 trị giá gần 180 tỷ đồng cho một giáo viên tại TP Đà Nẵng. Chiều 21/10, Công ty Xổ số Điện toán Việt Nam (Vietlott) đã trao giải cho khách hàng là anh N.V.H. trúng giải Jackpot 1 của sản… Continue reading Một giáo viên trúng Vietlott gần 180 tỷ đồng
Hai tháng yêu thương một lần tiễn biệt: Gia đình nghèo bật khóc khi đứa bé nhặt được trong đêm mưa hôm nào, nay được đón về nơi khá giả hơn. 2 tháng ngắn ngủi, đứa bé được chăm sóc bằng tất cả tình thương: Từ bát cháo, cái ôm tới tiếng ru “à ơi” mỗi đêm. Giờ đây, căn nhà nhỏ trống trơn, chỉ còn lại chiếc nôi, tấm chăn thơm mùi sữa… và nước mắt người bà hiền lành vẫn khẽ gọi tên con trong gió…
Nhặt được bé giữa đêm mưa, gia đình nghèo nuôi như con ruột và cái kết nghẹn lòng Hai tháng trước, trong một đêm mưa gió tầm tã, khi cả xóm đã chìm vào giấc ngủ, một tiếng khóc yếu ớt vang lên trước cửa nhà cô.Một sinh linh bé nhỏ, quấn vội trong tấm […]
XONG LUÔN RỒI: Bà Hằng tuyên bố đã biết ông Minh Tuệ đã có con với một cô ca sĩ, danh tính người này tưởng lạ mà quen!
XONG LUÔN RỒI: Bà Hằng tuyên bố đã biết ông Minh Tuệ đã có con với một cô ca sĩ, danh tính người này tưởng lạ mà quen! Hôm 2/10, báo Tuổi Trẻ Online đưa tin, đại diện Công ty CP Đại Nam xác nhận thông tin bà Nguyễn Phương Hằng sẽ không livestream trên… Continue reading XONG LUÔN RỒI: Bà Hằng tuyên bố đã biết ông Minh Tuệ đã có con với một cô ca sĩ, danh tính người này tưởng lạ mà quen!
Sự thật về vòng hoa vi;/ến/g mẹ Đại Nghĩa của Nhật Kim Anh
Sự thật về vòng hoa vi;/ến/g mẹ Đại Nghĩa của Nhật Kim Anh Vòng hoa với dòng chữ “con Nhật Kim Anh kính tiễn Mẹ về với Phật” gây nhiều chú ý Đám tang mẹ MC Đại Nghĩa diễn ra suôn sẻ với sự giúp đỡ của nhiều anh chị em nghệ sĩ. Đặc biệt,… Continue reading Sự thật về vòng hoa vi;/ến/g mẹ Đại Nghĩa của Nhật Kim Anh
Khi người khác muốn tặng 2 triệu “tiền nhân cách”, anh tài xế tốt bụng chỉ cười: “Em không nhận đâu, anh giúp người khó khăn hơn em nhé.” Người từng từ chối 200 nghìn của người cha nghèo, nay lại từ chối 2 triệu của “người hâm mộ”. Anh ko chỉ chở người cha nghèo trong đêm mà còn chở theo lòng tin của hàng triệu người về sự tử tế.
Từng từ chối 200 nghìn, nay tài xế tốt bụng lại khước từ 2 triệu “tiền nhân cách”: “Hãy gửi cho người khó khăn hơn tôi” Câu chuyện về anh tài xế tốt bụng giúp người cha nghèo vừa mất con sơ sinh vẫn chưa dừng lại ở đó. Sau khi vụ việc lan tỏa […]
Đang trong đám giỗ, con dâu đứng dậy từ mâm dưới lên mâm trên ngồi cạnh chồng, mẹ chồng sợ m;/ất uy quay sang t;/át con dâu một cái nhưng bố chồng đùng đùng đứng dậy đưa ra cuốn sổ tiết kiệm khiến mọi người c;/hết lặng vì người đứng tên lại chính là… Đám giỗ ông nội năm nay được tổ chức to hơn mọi năm. Gia đình trưởng họ – tức vợ chồng ông bà Hòa – chuẩn bị từ sớm, sắm sửa đủ đầy, mời cả họ xa gần. Trong bếp, các chị em dâu vẫn xúm xít như thường lệ, ai vào bếp thì biết: Linh – con dâu trưởng – là người xắn tay làm từ đầu đến cuối. Dù là dâu trưởng, Linh vẫn luôn ngồi mâm dưới, đúng lễ đúng nghĩa, chưa bao giờ vượt rào hay tỏ vẻ. Thế nhưng hôm đó, khi bữa cơm vừa bắt đầu, chồng cô – anh Quân – vỗ nhẹ cạnh bên, ý bảo cô lên mâm trên ngồi cùng, vì bàn còn chỗ. Linh lúng túng đứng dậy. Vừa xếp bát đũa định ngồi, thì… Chát! – Một cái tát đanh gọn như trời giáng. Mẹ chồng – bà Hòa – giậ;n d/ữ: – “Biết thân biết phận đi! Dâu con mà đòi ngồi ngang với đàn ông à? Cô trèo lên đầu tôi ngồi rồi còn gì?!” Cả họ sững người. Không khí bàn tiệc chùng xuống. Linh đỏ mặt, tay run run ôm má, muốn quay lại mâm dưới. Nhưng đúng lúc đó, ông Hòa – bố chồng cô – đứng bật dậy. Ông không nói gì, chỉ móc trong túi áo một cuốn sổ tiết kiệm, vỗ “bộp” xuống bàn, lạnh lùng: – “Muốn biết ai là người có quyền ngồi mâm trên à? Đọc cái tên đứng sổ này đi rồi hãy mở miệng nói lễ nghĩa!” Mọi người cúi xuống nhìn: sổ tiết kiệm giá trị hơn 1,2 tỷ, tên người đứng sổ không phải ông Hòa, không phải bà Hòa, mà chính là…
Đang trong đám giỗ, con dâu đứng dậy từ mâm dưới lên mâm trên ngồi cạnh chồng, mẹ chồng sợ m;/ất uy quay sang t;/át con dâu Đám giỗ ông nội năm nay được tổ chức to hơn mọi năm. Gia đình trưởng họ – tức vợ chồng ông bà Hòa – chuẩn bị từ… Continue reading Đang trong đám giỗ, con dâu đứng dậy từ mâm dưới lên mâm trên ngồi cạnh chồng, mẹ chồng sợ m;/ất uy quay sang t;/át con dâu một cái nhưng bố chồng đùng đùng đứng dậy đưa ra cuốn sổ tiết kiệm khiến mọi người c;/hết lặng vì người đứng tên lại chính là… Đám giỗ ông nội năm nay được tổ chức to hơn mọi năm. Gia đình trưởng họ – tức vợ chồng ông bà Hòa – chuẩn bị từ sớm, sắm sửa đủ đầy, mời cả họ xa gần. Trong bếp, các chị em dâu vẫn xúm xít như thường lệ, ai vào bếp thì biết: Linh – con dâu trưởng – là người xắn tay làm từ đầu đến cuối. Dù là dâu trưởng, Linh vẫn luôn ngồi mâm dưới, đúng lễ đúng nghĩa, chưa bao giờ vượt rào hay tỏ vẻ. Thế nhưng hôm đó, khi bữa cơm vừa bắt đầu, chồng cô – anh Quân – vỗ nhẹ cạnh bên, ý bảo cô lên mâm trên ngồi cùng, vì bàn còn chỗ. Linh lúng túng đứng dậy. Vừa xếp bát đũa định ngồi, thì… Chát! – Một cái tát đanh gọn như trời giáng. Mẹ chồng – bà Hòa – giậ;n d/ữ: – “Biết thân biết phận đi! Dâu con mà đòi ngồi ngang với đàn ông à? Cô trèo lên đầu tôi ngồi rồi còn gì?!” Cả họ sững người. Không khí bàn tiệc chùng xuống. Linh đỏ mặt, tay run run ôm má, muốn quay lại mâm dưới. Nhưng đúng lúc đó, ông Hòa – bố chồng cô – đứng bật dậy. Ông không nói gì, chỉ móc trong túi áo một cuốn sổ tiết kiệm, vỗ “bộp” xuống bàn, lạnh lùng: – “Muốn biết ai là người có quyền ngồi mâm trên à? Đọc cái tên đứng sổ này đi rồi hãy mở miệng nói lễ nghĩa!” Mọi người cúi xuống nhìn: sổ tiết kiệm giá trị hơn 1,2 tỷ, tên người đứng sổ không phải ông Hòa, không phải bà Hòa, mà chính là…
Chồng đ/uổi vợ ra khỏi nhà, 8 năm sau cô ấy quay lại cùng chiếc trực thăng và hai bé gái… Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống Sài Gòn như một điềm báo chẳng lành. Hà đứng trước cánh cửa gỗ cao lớn của căn biệt thự mà cô từng tự tay lau từng bậc thềm, mắt ướt đẫm, tay run run kéo vali. Sau lưng cô, trong sảnh lớn là Thịnh – người chồng mà cô từng yêu đến cuồng si – đang khoanh tay đứng bên cầu thang, ánh mắt lạnh như băng. “Cô đi đi. Tôi mệt mỏi vì nhìn thấy cô quanh quẩn trong căn nhà này mỗi ngày. Tôi đã quá rõ… cô không phù hợp với cuộc sống của tôi nữa.” “Anh… đuổi em đi thật sao?” – Hà nghẹn ngào, từng chữ rơi ra như đinh đóng vào tim. Thịnh bước chậm lại, sát mép cửa, thì thầm như một đòn chí mạng: “Đúng. Em không có giá trị gì với tôi nữa. Em nấu ăn giỏi, dọn nhà sạch… nhưng tôi cần một người phụ nữ hiện đại, biết giúp chồng tiến thân. Em chỉ là một người vợ lỗi thời, Hà à.” Mỗi từ anh nói như lưỡi dao. Hà không còn nước mắt. Chỉ có một thứ cô còn giữ lại – là lòng kiêu hãnh cuối cùng. “Được. Em đi. Nhưng nhớ cho kỹ… sẽ có ngày anh ước mình chưa từng đẩy em ra khỏi ngôi nhà này.” Cô kéo vali đi trong tiếng sấm gào rít. Phía sau, cánh cửa đóng lại. Không một lời giữ, không một tiếng xin lỗi. Và đó là lần cuối họ nhìn thấy nhau… trong vai vợ chồng. Hà bắt đầu lại cuộc sống ở Đà Lạt – thành phố sương mù, nơi chẳng ai biết đến tên cô, càng không ai bận tâm cô từng bị chồng ruồng bỏ. Cô xin làm phụ bếp ở một quán ăn nhỏ. Ngày làm 12 tiếng, đêm học tiếng Anh bằng điện thoại cũ. Một năm sau, cô thi đậu chứng chỉ nấu ăn quốc tế, được nhận vào bếp của một khách sạn 4 sao. Lúc ấy, bàn tay từng bị chai sạn vì nước rửa chén đã trở thành “cây đũa phép” tạo nên những món ăn khiến khách hàng rơi nước mắt. Rồi vận may đến – khi bà Lệ ……………………ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇
Chồng đ/uổi vợ ra khỏi nhà, 8 năm sau cô ấy quay lại cùng chiếc trực thăng và hai bé gái… Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống Sài Gòn như một điềm báo chẳng lành. Hà đứng trước cánh cửa gỗ cao lớn của căn biệt thự mà cô từng tự tay lau từng… Continue reading Chồng đ/uổi vợ ra khỏi nhà, 8 năm sau cô ấy quay lại cùng chiếc trực thăng và hai bé gái… Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống Sài Gòn như một điềm báo chẳng lành. Hà đứng trước cánh cửa gỗ cao lớn của căn biệt thự mà cô từng tự tay lau từng bậc thềm, mắt ướt đẫm, tay run run kéo vali. Sau lưng cô, trong sảnh lớn là Thịnh – người chồng mà cô từng yêu đến cuồng si – đang khoanh tay đứng bên cầu thang, ánh mắt lạnh như băng. “Cô đi đi. Tôi mệt mỏi vì nhìn thấy cô quanh quẩn trong căn nhà này mỗi ngày. Tôi đã quá rõ… cô không phù hợp với cuộc sống của tôi nữa.” “Anh… đuổi em đi thật sao?” – Hà nghẹn ngào, từng chữ rơi ra như đinh đóng vào tim. Thịnh bước chậm lại, sát mép cửa, thì thầm như một đòn chí mạng: “Đúng. Em không có giá trị gì với tôi nữa. Em nấu ăn giỏi, dọn nhà sạch… nhưng tôi cần một người phụ nữ hiện đại, biết giúp chồng tiến thân. Em chỉ là một người vợ lỗi thời, Hà à.” Mỗi từ anh nói như lưỡi dao. Hà không còn nước mắt. Chỉ có một thứ cô còn giữ lại – là lòng kiêu hãnh cuối cùng. “Được. Em đi. Nhưng nhớ cho kỹ… sẽ có ngày anh ước mình chưa từng đẩy em ra khỏi ngôi nhà này.” Cô kéo vali đi trong tiếng sấm gào rít. Phía sau, cánh cửa đóng lại. Không một lời giữ, không một tiếng xin lỗi. Và đó là lần cuối họ nhìn thấy nhau… trong vai vợ chồng. Hà bắt đầu lại cuộc sống ở Đà Lạt – thành phố sương mù, nơi chẳng ai biết đến tên cô, càng không ai bận tâm cô từng bị chồng ruồng bỏ. Cô xin làm phụ bếp ở một quán ăn nhỏ. Ngày làm 12 tiếng, đêm học tiếng Anh bằng điện thoại cũ. Một năm sau, cô thi đậu chứng chỉ nấu ăn quốc tế, được nhận vào bếp của một khách sạn 4 sao. Lúc ấy, bàn tay từng bị chai sạn vì nước rửa chén đã trở thành “cây đũa phép” tạo nên những món ăn khiến khách hàng rơi nước mắt. Rồi vận may đến – khi bà Lệ ……………………ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇